Duyên Phận Tốt Lành
Giữa muôn đời bọt bèo tan hợp,
Ai gọi ta giữa chốn vô thường?
Một tiếng yêu từ nơi sâu thẳm,
Gọi tên ta bằng ánh sáng thiên đường.
Không hẹn trước, chẳng là may rủi,
Không do tình thoáng chốc thoảng qua.
Duyên phận ấy là lời Thiên Chúa,
Gọi ta về từ thuở phôi pha.
Có khi bước trong đêm mù mịt,
Không thấy Ngài, chỉ thấy cô đơn.
Nhưng tim vẫn có đèn âm ỉ,
Cháy bằng tình vượt mọi dỗi hờn.
Ngọn lửa đó không từ cảm xúc,
Mà bởi yêu, bởi tín thác, cậy trông.
Duyên không là vay - trả một món nợ,
Mà là ân, là phúc giữa mênh mông.
Khi tình yêu không còn là cảm giác,
Mà trở thành tiếng gọi dâng trao.
Ta nhận biết chính Ngài đã bước
Cùng với ta qua đêm tối nghẹn ngào.
Ngài yêu ta không vì ta xứng,
Chỉ vì Ngài là Tình Yêu không nguôi.
Ta được gọi sống đời đáp trả,
Bằng yêu thương, trao tặng, ngọt bùi.
Duyên phận tốt lành – không do số mệnh,
Mà là đường ân sủng dẫn đưa.
Vào cuối đời, ta không bị xét hỏi
Điều gì khác – Con có yêu mến Ta?
L.m Giuse Hoàng Kim Toan
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Miền đất tình yêu và nỗi nhớ
Về quê với lòng khắc khoải
Cái nhìn tổng quát về Giáo hội Việt Nam
Mời Chúa ở lại với chúng con
EMMAU
Ad Limina 2026: Hiệp thông và Cầu nguyện
Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 3 PHỤC SINH
CN 3 PS A- 5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi
Tông du Camerun: THÁNH LỄ tại SVĐ “Japoma”
Tìm em câu ví sông lam
Giữa đời biển động
SNTM Chúa Nhật thứ 3 Phục Sinh -Năm A
Hành trình Emmau (Chúa Nhật III Phục Sinh)
[Trực tiếp] Tông du Camerun (16/4)
Ta mua đâu ra bánh?
Con của Đất và con của Trời
Lời Chúa CHÚA NHẬT III PHỤC SINH – A