Ngọn đèn mong manh
Lạy Chúa,
con chỉ là một ngọn đèn mong manh,
cháy lên giữa bao mịt mù của nhân thế.
Có lúc, con tưởng mình vô ích –
khi ánh sáng quá nhỏ,
mơ ước quá xa,
và đời con quá thường hèn.
Nhưng chính Chúa đã gieo vào lòng con
ước mơ dâng hiến.
Một ước mơ không vì con rực sáng,
mà để con được tan ra
trong ánh sáng của Người.
Xin cho con biết
ôm lấy ngọn đèn đời mình,
dẫu nhỏ nhoi,
và đặt vào tay Chúa mỗi ngày,
để ánh sáng ấy không lụi tàn
nhưng được thắp lên trong lễ hội
của Tình Yêu và Lòng Xót Thương.
Xin cho con can đảm
khi thả ngọn đèn xuống dòng sông của hy sinh,
biết rằng mỗi bước đi trong đời dâng hiến
dù âm thầm, dù không ai hay biết,
vẫn là lời đáp yêu thương
gởi đến muôn người.
Lạy Chúa,
nếu đời con có thể là một vết nứt nơi bình sành,
xin cho ánh sáng Người
chiếu qua đó mãi mãi.
L,m Giuse Hoàng KIm Toan
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Thiếu Nhi VHTK CN Chúa TT Hiện xuống A
Lời Chúa THỨ BA TUẦN 7 PHỤC SINH
Vui Học Giáo Lý - THÁNH CARLO ACUTIS
Tin buồn: Anh GIUSE PHAN ĐỨC HẠNH
Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 7 PHỤC SINH
Hãy nhìn đời… bằng đôi mắt yêu thương
Giỗ 100 ngày Cha Augustinô Hoàng Đức Toàn
Vui Học Giáo Lý : Thánh Anrê Kim Taegon
Mười Lăm tháng Năm. Xong rồi!
Trong Vòng Tay Yêu Thương
Lên Trời
Lời Chúa CHÚA NHẬT VII PHỤC SINH – A
Lời Chúa THỨ BẢY TUẦN 6 PHỤC SINH
Chó sủa, người đi, Trăng vẫn sáng
Hãy vui luôn
Người thay thế