Nhớ ngày ba mẹ về (Mùa Hiếu)

Thứ năm - 03/09/2026 08:49 | Tác giả bài viết: L.m Giuse Hoàng Kim Toan |   10
Nhớ ngày ba mẹ về (Mùa Hiếu)

NHỚ NGÀY BA MẸ VỀ (Mùa Hiếu)

 

Nhớ ngày ba mẹ về,
một chiều trời rất lặng.
Con đứng bên hiên vắng,
nghe gió gọi tên người.

Ba một đời xuôi ngược,
vai gầy gánh tháng năm.
Mẹ một đời tần tảo,
sớm tối chẳng ngại ngần.

Có những ngày cơ cực,
bữa cơm chẳng đủ đầy.
Có những mùa mưa lũ,
áo mẹ bạc đôi vai.

Ba đi qua gian khó,
mẹ đi qua nhọc nhằn,
nuôi con bằng nước mắt,
bằng những tháng ngày lo toan.

Rồi một ngày tuổi đã cao,
đôi chân không còn vững.
Bàn tay từng chai sạn
giờ run rẩy trên giường.

Mẹ đau trong những đêm dài,
ba đau qua từng cơn bệnh.
Con nhìn mà bất lực,
chỉ biết cầu xin Chúa thôi.

Có những đêm rất dài,
con ngồi bên ba mẹ,
nghe hơi thở nặng nhọc
mà thương đến nghẹn lời.

Con muốn xin Chúa giữ lại
một người thêm một chút nữa,
nhưng rồi con hiểu ra:
có những lúc yêu thương
là biết trao người mình yêu
lại cho Chúa.

Và ngày ba mẹ về,
con đã khóc thật nhiều.

Không phải chỉ vì mất mát,
mà vì thương một đời
đã quá nhiều gian khổ.

Ba mẹ đã mệt rồi.
Đã đến lúc được nghỉ.
Sau những năm tháng
bươn chải giữa cuộc đời,
sau những cơn đau tuổi già,
sau những đêm dài bệnh tật,
Chúa đã đưa ba mẹ
về một nơi không còn đau đớn.

Con tin như thế.
Con tin Chúa đã đón ba,
sau một đời ba âm thầm gánh vác.
Con tin Chúa đã ôm mẹ,
sau những tháng năm mẹ
chẳng biết sống cho mình là gì.

Ở nơi ấy,
ba không còn đau lưng,
mẹ không còn mất ngủ.
Ba không còn phải lo ngày mai.
Mẹ không còn phải chờ cửa ngóng con.

Không còn thuốc men,
không còn những đêm thức trắng,
không còn những tiếng thở dài
của một thân xác đã mỏi mòn.

Chỉ còn bình an.
Một sự bình an
mà trần gian không thể trao ban.

Một sự bình an
mà suốt đời ba mẹ
đã đi qua bao gian nan
để cuối cùng được nhận lãnh
từ bàn tay Thiên Chúa.

Có lẽ giờ này,
ba mẹ không còn nhìn lại
những đau đớn của đời mình.

Bởi trước mặt ba mẹ
là Chúa.

Đấng mà ba mẹ đã tin,
đã cầu nguyện,
đã phó thác,
đã gọi tên trong những đêm đau bệnh.

Con nghĩ về điều ấy
mà lòng dịu lại.
Ba mẹ không chết trong cô đơn.
Ba mẹ đã về bên Chúa.

Về sau một đời dài
đã đi qua quá nhiều nhọc nhằn.

Về sau những ngày
thân xác đã yếu mòn.

Về sau những giọt nước mắt
mà ba mẹ đã âm thầm lau đi
để con được bình an.

Nhớ ngày ba mẹ về,
con vẫn khóc.

Nhưng nước mắt hôm nay
không chỉ là nước mắt chia ly.

Trong nước mắt ấy
có một niềm tin:

Ba mẹ đã được nghỉ rồi.
Nghỉ trong vòng tay Chúa.
Nghỉ sau một đời vất vả.
Nghỉ sau những tháng năm
đã sống hết mình cho con cái.

Và con xin Chúa
cho ba mẹ được ở lại
trong ánh sáng và bình an của Người.

Để một ngày kia,
khi cuộc đời con cũng khép lại,
con không phải đi tìm ba mẹ
giữa một thế giới xa lạ.
Con chỉ cần bước về phía Chúa.

Bởi con tin rằng:
Ở nơi Chúa,
ba mẹ đang chờ con.
Và khi ấy,
sẽ không còn câu
“ba mẹ ơi, con nhớ ba mẹ”.

Chỉ còn một cuộc gặp.
Một cuộc gặp không bao giờ chia lìa.
Ba mẹ đã về nhà Cha.
Còn con,
con vẫn đang trên đường về.

Joshkimt

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây