Tiếc Thương Người Bạn Hiền

Thứ bảy - 30/08/2025 19:40 | Tác giả bài viết: Vũ Đình Bình |   93
Trong nỗi bàng hoàng và xót xa, chúng tôi đón nhận tin người bạn học thân thiết Linh mục Giuse Trần Ngọc Cầu, Quản xứ Phước Quả, Giáo phận Ban Mê Thuột – đã được Chúa gọi về.
 
Cáo phó Cha Cầu


Tiếc Thương Người Bạn Hiền – Linh mục Giuse Trần Ngọc Cầu

Trong nỗi bàng hoàng và xót xa, chúng tôi đón nhận tin người bạn học thân thiết Linh mục Giuse Trần Ngọc Cầu, Quản xứ Phước Quả, Giáo phận Ban Mê Thuột – đã được Chúa gọi về.

Bao kỷ niệm học trò ngày xưa ùa về trong ký ức: một người bạn hiền lành, thánh thiện, chăm học và chịu khó hòa đồng trong những sinh hoạt chung. Bạn là người thẳng tính, nhưng luôn biết lắng nghe, biết sẻ chia và sẵn sàng nâng đỡ anh em với tất cả sự chân thành. Tình bạn ấy đã để lại trong tôi những dấu ấn không thể nào nhạt phai.

Ngày đầu nhập học, tôi và bạn luôn ngồi cạnh nhau theo thứ tự alphabet; số ký danh của tôi là 101, còn bạn mang số 102. Lúc bấy giờ, tôi và bạn có nhiều điểm khác biệt. Bạn người Vinh, còn tôi dân Bắc kỳ. Bạn hay nói: “Mô, tê, răng, rứa,…”; còn tôi chẳng hiểu gì cả! Bạn ăn nói bộc trực; còn tôi, ăn nói phải có đầu có đuôi, văn chương hoa mỹ. Nói chung:

Bắc kỳ khéo nói lòng vòng,   
Người Vinh thẳng tính nói xong một lèo.
       
Bắc – Vinh
chẳng kể giàu nghèo,      
Học chung Chủng viện, một kèo như nhau,…

Thế rồi, thời gian đã xóa dần khác biệt. Bạn chưa nói, tôi đã hiểu. Bạn dự tính làm gì, tôi cũng có thể đoán được. Hôm nào bạn nghỉ học, bên cạnh tôi có một khoảng trống mênh mông…

Thế rồi, tôi và bạn xa nhau thật. Tôi về với đời thường; bạn tiếp tục tu học. Tôi đi NVQS, chọn con đường thênh thang rộng mở; bạn đi theo cửa hẹp, kiên trì với ơn gọi linh mục.

Ngày bạn lãnh nhận thiên chức linh mục, tôi rất tự hào nhưng không thể về chia sẻ niềm vui thánh hiến vì còn mải mê bon chen với đời. Nhưng đời chẳng đẹp như là mơ. Đời không chỉ là hoa thơm và nắng đẹp. Đời còn có cả mật đắng và giấm chua.

Thế rồi, tôi trở về với mình, với nỗi cô đơn và thất vọng, giằng xé cõi lòng.

May thay! “trái đất vẫn tròn”. Bạn và tôi lại gặp nhau qua những lần họp mặt mừng Lễ Truyền Tin – bổn mạng của Lớp. Những lần gặp gỡ, bạn đã giúp tôi tìm lại niềm tin vào cuộc sống.

Cách đây mấy tháng, khi nghe tin bạn mắc cơn bệnh hiểm nghèo, những lần tôi đến thăm, bạn vẫn an nhiên tự tại, hoàn toàn phó thác vào Chúa.

Hôm thứ Hai sau Chúa nhật 21 thường niên C, trước khi hôn mê sâu, bạn tâm sự: “Chúa Giêsu -Đấng thấu suốt tâm can từng gang tấc. Để đến được với Chúa, con người phải coi trọng tâm hồn, sự chân thành yêu thương của mình.

Lạy Chúa Giêsu, cuộc đời là hai mặt, nhiều khi con cũng phải che đậy bớt những cái xấu…

Giờ đây trong cơn bệnh, con không còn giữ được những dáng vẻ bên ngoài, những che đậy tham lam. Xin Chúa cho con được sống bình an.”

Hôm nay, bạn đã bình an bên Chúa. Bạn đã rời xa thật rồi, để lại bên tôi khoảng trống khó khỏa lấp. Nỗi mất mát này không chỉ của gia tộc bạn, của giáo xứ Phước Quả, của Giáo phận Ban Mê Thuột, mà còn là nỗi đau lớn trong lòng tôi, trong lòng những anh em Lê Bảo Tịnh, cách riêng là anh em Lớp Truyền Tin.

Tôi tin rằng, sau một đời dâng hiến và phục vụ, Cha Giuse Trần Ngọc Cầu đã được Thiên Chúa đón nhận về hưởng hạnh phúc muôn đời trong Nhà Cha trên trời. Tôi còn lại nơi trần thế, sẽ mãi nhớ một người bạn hiền, một linh mục tốt lành, một tấm gương sống đức tin và tình bạn chân thành.

Thường ngày, tôi cũng thích làm thơ, hôm nay chẳng tìm ra được chữ nào, đành mượn đỡ vần thơ của cụ Nguyễn Khuyến để tiễn biệt bạn vậy!

Tuổi tôi kể còn hơn tuổi bác, 
Tôi lại đau trước bác mấy ngày,        
Làm sao bác vội về ngay,      
Chợt nghe tôi những chân tay rụng rời!         


Bác chẳng ở, dẫu van chẳng ở;        
Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương,
 
Tuổi già, hạt lệ như sương,
   
Hơi đâu ép lấy hai hàng
chứa chan? (Khóc Bạn -Nguyễn Khuyến)

Xin Chúa là Cha nhân từ thương xót linh hồn Giuse. Xin cho bạn thân yêu của chúng con được yên nghỉ muôn đời trong vòng tay yêu thương của Chúa.

Vĩnh biệt bạn hiền – Cha Giuse Trần Ngọc Cầu. Trong tình yêu và lòng thương nhớ, tôi sẽ luôn cầu nguyện cho bạn. Xin bạn cũng nhớ đến chúng tôi, những người lữ khách hành hương còn đang mỏi mòn chốn dương gian.

Vũ Đình Bình

 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây