Con về, con gọi tiếng mạ ơi
Nghe thương chi lạ giữa trưa nì
Sân trước hàng cau còn đứng đợi
Mà mạ ngồi thấp xuống bên hiên.
Tóc mạ bạc thêm từng sợi mỏng
Như sương đêm đậu mãi trên đầu
Đôi tay run run nhóm bếp rạ
Lửa hồng hong ấm cả đời nhau.
Con về, mạ hỏi toàn chuyện cũ
Ăn cơm chưa đó, có mệt không?
Không hỏi tháng ngày con phiêu bạt
Chỉ sợ con buồn, sợ con gầy.
Vườn sau mạ trồng thêm luống cải
Cỏ mọc nhanh hơn bước chân già
Mạ cười: Còn làm là còn khỏe
Mà lưng mạ đã còng đi xa.
Bữa cơm mạ dọn rau với cá
Miếng ngon mạ gắp để phần con
Con ăn mà cay nơi khóe mắt
Ngọt ngào chi lạ, mặn tâm hồn.
Chiều xuống, con ngồi bên hiên cũ
Gió nồm thổi nhẹ mái tranh nghèo
Mạ lần tràng hạt, môi khe khẽ
Mỗi kinh là một nỗi lo theo.
Con biết đời mạ không còn mấy
Như nắng xế chiều nghiêng rất chậm
Con chỉ xin Trời đừng vội tắt
Cho mạ thêm mùa gió yên lành.
Mai con lại đi, mạ đưa ngõ
Không nói chi, chỉ đứng nhìn xa
Con bước mà nghe lòng níu lại
Cả quê nằm trọn tiếng mạ à.
Joshkimt





















