Những hạt không sinh hoa trái
không hẳn là những hạt vô nghĩa.
Có những hạt rơi xuống vệ đường,
bị giẫm lên, bị chim trời ăn mất,
như thể Lời chưa kịp chạm tới người.
Nhưng những bước chân qua lại ấy
lại làm lộ ra một nỗi khát sâu xa
mà chưa ai gọi tên.
Có những hạt chết khô trên sỏi đá,
không vì hạt kém sức,
mà vì đất quá cứng để ôm ấp.
Chúng phơi bày sự thật đau lòng:
nhiệt thành nhất thời
không đủ thay thế cho một gốc rễ sâu.
Có những hạt bị bụi gai bóp nghẹt,
không bị xua đuổi,
chỉ bị chia sẻ chỗ đứng.
Lời Chúa ở đó,
nhưng không còn là ưu tiên,
và sự sống bị nghẹt thở cách lặng lẽ.
Những hạt không sinh hoa trái
trở thành lời cảnh tỉnh hơn là thất bại.
Chúng hỏi tôi:
điều gì trong lòng tôi đang làm vệ đường?
điều gì làm tôi nông cạn?
điều gì đang âm thầm mọc gai?
Và giữa những hạt “không sinh hoa trái”,
Thiên Chúa vẫn kiên nhẫn gieo.
Bởi với Ngài,
không có mảnh đất nào
bị kết án vĩnh viễn —
chỉ có những mảnh đất
đang cần được xới lại bằng tình yêu.
L,m Giuse Hoàng Kim Toan




















