Lời Chúa THỨ NĂM TUẦN 6 PHỤC SINH

Thứ ba - 12/05/2026 19:57 |   10
“Chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái.” (Ga 15,9)

14/05/2026
Thứ năm tuần 6 Phục Sinh
Thánh Mátthia, tông đồ

Thánh Matthia

Ga 15,9-17


hoa trái phục sinh
“Chính Thầy
đã chn anh em, và ct c anh em đ anh em ra đi, sinh được hoa trái. (Ga 15,9-17)

Suy niệm: Đức Giê-su phc sinh không ch là mang mt thân xác không b gii hn bi không gian và thi gian. Đức Ki-tô còn ban cho tt c nhng ai lãnh nhn bí tích Thánh Ty được sáp nhp vào Thân Th mu nhim ca Ngài mà Ngài là Đầu. Chính Chúa Ki-tô, Đấng phc sinh, là ngun mch dòng nước hng sng, luôn tuôn trào mãnh lit trong tâm hn các tín hu là chi th ca Nhim th Chúa Ki-tô. Ngài mong mi dòng nước trường sinh y, chy trong tâm hn các Ki-tô hu là nhng môn đệ tha sai ca Ngài, tiếp tc tuôn chy tràn lan khp thế gian và tr sinh hoa trái di dào.

Mời Bn: Sc sng phc sinh thì s tr sinh “hoa qu ca Thn Khí”. Đó“bác ái, hoan lc, bình an, nhn nhc, nhân hu, t tâm, trung tín, hin hoà, tiết độ (Gl 5,22). Đó cũng chính là hoa trái ca s Phc sinh. Chúng ta nhn ra nhng hoa trái này tr sinh nơi cuc đời ca các thánh. Nh kết hip vi Đức Ki-tô như “cành nho gn lin vi cây nho mà các Ki-tô hu luôn tràn tr nha sng. Nh chu ct ta qua nhng th thách, đau kh mà người Ki-tô hu càng ngày càng sinh nhiu hoa trái phc sinh hơn. Tr sinh hoa trái là du ch s sng phc sinh đang ln lên trong bạn.

Sống Li Chúa: Mi ngày bn làm mt hy sinh t nguyn để ct ta cành nho ca bn và chn tr sinh mt loi hoa trái ca Thn Khí’ qua hành động chng nhân trong cuc sng ca bạn.

Cầu nguyn: Ly Chúa Giê-su, xin cho con luôn kết hip vi Thánh Th Chúa là ngun mch s sng phc sinh ca con, để con sinh di dào hoa trái phc sinh cho Nước Trời. Amen.

 

t5 t6 PS

Ga 16,16-20

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
Thứ năm tuần 6 phục sinh

Ca nhập lễ

Lạy Chúa, Khi Chúa dẫn đầu dân tộc tiến ra, Chúa lên đường với họ, và ở trong họ, thì đất rung động và trời vỡ lở – Allêluia.

Lời nguyện nhập lễ

Nơi nào mừng lễ Thăng Thiên vào Chúa Nhật tới, thì đọc:

Lạy Chúa, Chúa đã cho dân Chúa được tham dự vào mầu nhiệm Vượt Qua; xin cho chúng con được luôn luôn hoan hỷ vui mừng vì Ðức Kitô đã sống lại. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời.

Bài Ðọc I: Cv 18, 1-8

“Ngài cư trú và làm việc tại nhà họ, và giảng trong hội đường”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, Phaolô rời Athêna đi Côrintô; ngài gặp một người Do-thái tên là Aquila, quê ở Pontô, vừa từ đất Ý-đại-lợi đến làm một với vợ là Priscilla (bởi vì vua Clauđiô đã ra lệnh trục xuất mọi người Do-thái khỏi Roma); Phaolô đến gặp họ. Và vì chung một nghề, nên ngài cư trú và làm việc tại nhà họ: họ làm nghề dệt bố để làm nhà lều. Mỗi ngày Sabbat, ngài đến tranh luận tại hội đường, nêu danh Chúa Giêsu, thuyết phục người Do-thái và Hy-lạp.

Khi Sila và Timôthêu từ Macêđônia đến, Phaolô chỉ chuyên lo việc giảng dạy, minh chứng cho người Do-thái biết Chúa Giêsu là Ðức Kitô. Nhưng họ công kích và lăng mạ Ngài, nên ngài dũ áo nói với họ: “Máu các ngươi đổ trên đầu các ngươi. Phần tôi, tôi vô can, từ đây, tôi sẽ đến với dân ngoại”.

Ngài ra khỏi chỗ đó, vào nhà một người kia tên là Titô Giustô có lòng kính sợ Chúa, nhà ông ở bên cạnh hội đường. Bấy giờ Crispô trưởng hội đường, và cả nhà ông tin theo Chúa; nhiều người Corintô nghe giảng, cũng tin theo và chịu phép rửa.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 97, 1. 2-3ab. 3cd-4

Ðáp: Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người trước mặt chư dân (c. 2b).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Hãy ca mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đã tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện của Người. – Ðáp.

2) Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người, trước mặt chư dân, Người tỏ rõ đức công minh. Người đã nhớ lại lòng nhân hậu và trung thành để sủng ái nhà Israel. – Ðáp.

3) Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ, mừng vui và đàn ca. – Ðáp.

Alleluia: Ga 16, 28

Alleluia, alleluia! – Thầy bởi Cha mà ra, và đã đến trong thế gian; bây giờ Thầy lại bỏ thế gian mà về cùng Cha. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 16, 16-20

“Các con sẽ buồn sầu, nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi lại một ít nữa các con sẽ thấy Thầy, vì Thầy về cùng Cha”.

Bấy giờ trong các môn đệ có mấy người hỏi nhau: “Ðiều Người nói với chúng ta: “Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi lại một ít nữa các con sẽ thấy Thầy”, và “Vì Thầy về cùng Cha”, như thế có ý nghĩa gì?” Họ nói: “Lời Người nói ‘Một ít nữa’ có ý nghĩa gì? Chúng ta không biết Người muốn nói gì?”

Chúa Giêsu nhận thấy họ muốn hỏi Người, nên Người bảo họ: “Các con hỏi nhau vì Thầy đã nói: Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi lại một ít nữa các con sẽ thấy Thầy. Thật, Thầy bảo thật với các con: các con sẽ than van khóc lóc, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ buồn sầu; nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui”.

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, xin vui nhận bao ý nguyện cầu, cùng với những lễ vật chúng con dâng làm hy lễ. Chúa đã thương thanh tẩy chúng con, xin cũng ban ơn phù trợ giúp chúng con ăn ở thế nào cho xứng với mầu nhiệm tình yêu của Chúa. Chúng con cầu xin…

Lời tiền tụng Phục Sinh

Ca hiệp lễ

Này đây Ta sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế – Alleluia.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, nhờ mầu nhiệm Ðức Kitô sống lại, Chúa đã thương đổi mời chúng con cho đáng hưởng sự sống đời đời. Xin làm cho mầu nhiệm ấy sinh hoa kết quả trong tâm hồn chúng con, và làm cho thần lương chúng con vừa lãnh nhận trở nên nguồn sinh lực dồi dào. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

nỗi buồn thành niềm vui
“Anh em sẽ khóc lóc và than van còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.”
(Ga 16,16-20)

Suy niệm: Những lời nói úp úp mở mở của Chúa Giê-su làm các môn đệ khó hiểu: “Ít lâu nữa anh em sẽ không thấy Thầy, rồi ít lâu nữa anh em sẽ lại thấy Thầy.” Thế nhưng đó không phải là những lời của tuyệt vọng mà là những lời mở ra cánh cửa hy vọng; bởi vì ngay lập tức Chúa đã xác quyết mạnh mẽ: “Anh em sẽ lo buồn nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.” Mà ngay lúc đó các môn đệ không sao hiểu được; chỉ sau khi Chúa Giê-su phục sinh, các ông nhớ lại những gì Ngài đã nói với các ông và các ông đã hiểu. Niềm tin và niềm hy vọng của các ông được vững vàng nhờ nhớ lại lời Chúa đã nói.

Mời Bạn: Đức H.Y. Ph. Xav. Nguyễn Văn Thuận trong cuốn “Đường Hy Vọng” định nghĩa Ki-tô hữu là người luôn hy vọng; ngài nói: “Con hãy trả lời được cho mọi người về niềm hy vọng của con.” Thật vậy, Đức Ki-tô Phục sinh là nguồn sức mạnh và cảm hứng giúp chúng ta thêm niềm tin và hy vọng: “Một chút gian truân tạm thời trong hiện tại sẽ mang lại cho chúng ta cả một khối vinh quang vô tận tuyệt vời” (2Cr 4,17).

Chia sẻ: Trong cuộc đời này chỉ có một điều đáng buồn đó là tội lỗi (x. ĐHV 991). Bạn đã biến nỗi buồn trở thành niềm vui bằng cách loại bỏ tội lỗi chưa?

Sống Lời Chúa: Nhắc mình: Tôi luôn vui tươi trước mọi nghịch cảnh vì Chúa Ki-tô phục sinh là niềm hy vọng của tôi.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, trên thánh giá Chúa nghèo lắm. Nhưng con tin Chúa đã phục sinh. Xin Chúa Giê-su chịu đóng đinh ban cho con một điều, đó là dù trong đau khổ vẫn luôn yêu thương và hy vọng. (Theo ĐHV 956)

 

NỖI BUỒN SẼ THÀNH NIỀM VUI (Ga 16,16-20)
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

1. Sau khi loan báo về Chúa Thánh Thần sẽ đến, về hoạt động của Người, Đức Giê-su cũng loan báo về việc Người sẽ trở lại để khích lệ các môn đệ. Ngài nói: “Ít lâu nữa các con sẽ không còn trông thấy Thầy”.  Nghĩa là:

– Người báo tin về sự tử nạn mà Ngài sắp chịu. Vì thế, các môn đệ sẽ không còn trông thấy Người nữa.

– Người loan báo về sự Phục sinh và sự trở lại của Người trong vinh quang. Vì thế, các môn đệ sẽ thấy Chúa, không bằng khả giác nhưng bằng đức tin.

2. Trước viễn cảnh cuộc khổ nạn, Đức Giê-su báo cho các môn đệ sự ra đi của Ngài làm cho các ông buồn. Sự lo buồn nơi các Tông đồ thật dễ hiểu vì đây là tâm trạng tự nhiên của con người khi phải xa cách người Thầy yêu mến. Các ông lo vì Người đã nói đến sự thương khó mà Ngài đã ba lần báo trước và bây giờ là gần kề: “Một ít nữa… các con sẽ không thấy Thầy”. Vì người ta sẽ bắt Ngài giết trên thập tự rồi chôn vùi trong mồ và các ông không thể thấy Ngài nữa.

Vì thế Đức Giê-su nói: “Các con sẽ khóc lóc than van, còn thế gian sẽ vui mừng”. Trước cái chết trên thập giá của Đức Giê-su, các môn đệ buồn sầu vì sự thất bại của Thầy, còn thế gian hân hoan vì tưởng rằng mình đã chiến thắng. Nhưng ngày thứ ba Người sẽ sống lại và sự chết sẽ không làm chủ được Ngài.

Cho nên Ngài nhấn mạnh: “Rồi lại một ít nữa các con sẽ thấy Thầy”, “một ít nữa” này rõ ràng là “ngày thứ ba”. Chiến thắng của thế gian không phải là chiến thắng cuối cùng và thất bại của Đức Giê-su cũng không phải là thất bại sau hết. Nơi tận cùng của cái chết là bắt đầu đi vào cuộc  sống và chiến thắng vĩnh cửu: Ngài toàn thắng tội lỗi, sự chết và phục sinh vinh quang (Lm Vinh Sơn).

3. “Nhưng nỗi buồn của các con biến thành niềm vui”.

Với sự hiện diện của Đức Giê-su Phục sinh, các môn đệ sống niềm vui vô bờ bến: nước mắt trở nên tiếng cười… Chỉ sau khi Chúa Phục sinh hiện ra với các ông, “các ông vui mừng vì được thấy Chúa” (Ga 20,20) thì đúng như lời Chúa đã nói trước: “Nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui. Khi sinh con, người đàn bà lo buồn… nhưng khi sinh rồi, thì không còn nhớ đến cơn gian nan nữa, bởi được chan chứa niềm vui… Các con cũng vậy, bây giờ các con lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại các con, lòng các con sẽ vui mừng; và niềm vui của các con không ai lấy mất được” (Ga 16,21-22). Các ông cảm nghiệm sâu xa sự sống đời đời và được hưởng sự sống đó do Đấng Phục sinh mang lại.

4. Ki-tô giáo không chối bỏ thực tại của đau khổ, nhưng trong cái chết và sự phục sinh của Đức Giê-su, Ki-tô giáo không còn nhìn vào đau khổ như một ngõ cụt của cuộc sống, trái lại, trong ánh sáng phục sinh của Đức Giê-su, cuộc sống vẫn tiếp tục có ý nghĩa và đáng sống. “Một ít nữa, các con sẽ không thấy Thầy, rồi một ít nữa, các con sẽ thấy Thầy”. Đức Giê-su mời gọi các môn đệ của Ngài tham dự vào mầu nhiệm Vượt qua của Ngài  cũng có nghĩa là nhìn thấy Ngài ngay cả những lúc tăm tồi của cuộc sống. Thấy được Ngài, bám chặt lấy Ngài, thì cho dù khổ đau có chồng chất, con người vẫn thấy được ý nghĩa của cuộc sống. Tham dự vào mầu nhiệm Vượt qua của Ngài cũng có nghĩa là  nhận ra khuôn mặt của Ngài trong những anh em đau khổ chung quanh chúng ta. Sự cảm thông phục vụ đối với những người đau khổ sẽ cho chúng ta tham dự vào cuộc tử nạn của Đức Giêsu và niềm vui Phục sinh sẽ tràn ngập tâm hồn chúng ta (Mỗi ngày một tin vui).

5. Tóm lại, lời Chúa hôm nay là một lời nhắn nhủ đầy yêu thương, nhắc cho chúng ta nhớ mình chỉ là lữ khách sống tạm ở trần gian, như bông hoa sớm nở chiều tàn. Cuộc đời chúng ta ngắn ngủi lắm, chúng ta phải luôn sống tốt lành để được chết lành, chúng ta phải biết từ bỏ mình để gặp gỡ lại mình trong cõi vĩnh phúc.

6. Truyện: Niềm vui trong tình yêu Chúa.

Vào tuần thánh năm 1980, đài phát thanh Vienne nước Áo truyền đi một bài phỏng vấn vô cùng cảm động. Người được phỏng vấn là một nữ sinh viên đang nằm chờ cái chết đến từng ngày tại một bệnh viện ở thủ đô Áo quốc. Cô phát biểu: “Sau khi bác sĩ chẩn đoán và cho biết tôi mắc chứng sưng bạch huyết, tôi có cảm tưởng như trời sập xuống trên tôi. Tuy nhiên tôi cũng cảm thấy như Chúa muốn gửi đến cho tôi một cơ may mới. Từ hai ba năm nay tôi đã bắt đầu có một cái nhìn mới. Tôi nhận ra trong đau khổ của riêng tôi cũng như của những người chung quanh phản ánh chính sự đau khổ của Chúa Giêsu chịu đóng đinh và bị bỏ rơi trên thập giá. Tôi đã tìm cách yêu thích nỗi đau khổ ấy”.

Chính vì muốn chấp nhận đau khổ mà cô gái ghi danh vào trường y khoa. Nằm trên giường bệnh, biết mình không còn sống bao lâu nữa, vậy mà cô vẫn cầm trên tay một cuốn sách và cây viết. Cô giải thích: “Không ai có thể nói cho tôi biết chắc 100 phần trăm là tôi sẽ không học xong hoặc tôi sẽ không bao giờ trở thành bác sĩ. Tuy nhiên vẫn luôn luôn có những phép lạ. Và riêng tôi, tôi xác tín rằng tôi phải thực thi ý Chúa nếu tôi muốn tiến tới. Đó là cách thế tôi chuẩn bị đón nhận cái chết, chuẩn bị đi vào thiên đàng. Tôi để Chúa làm việc hầu cho tất cả mọi việc  trở thành tình yêu. Tất cả mọi sự, từ việc học hành của tôi cho đến những việc nhỏ mọn tôi làm cho người khác. Bởi vì tôi không làm được những việc quan trọng nữa”.

Không khỏi ngạc nhiên trước những lời phát biểu trên đây, người phóng viên liền hỏi: “Tôi đọc thấy trên gương mặt của cô niềm vui và hy vọng. Thế nhưng cô còn chờ đợi gì nơi cuộc sống này”?

Cô gái mỉm cười nói: “Tôi chờ đợi mọi sự từ cuộc sống”.


NỖI BUỒN TRỞ THÀNH NIỀM VUI
(THỨ NĂM TUẦN 6 PHỤC SINH)
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Năm Tuần 6 Phục Sinh này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa đã cho Dân Chúa được tham dự vào Mầu Nhiệm Vượt Qua, xin Chúa cho chúng ta được luôn luôn hoan hỷ vui mừng vì Ðức Kitô sống lại.

Luôn hoan hỷ vui mừng vì Ðức Kitô sống lại, cố gắng sống tốt lành để mỗi ngày trở nên giống Chúa, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, trích thư thứ nhất của thánh Gioan nói về: Chúng ta là con Thiên Chúa, đời sống các con cái Thiên Chúa sẽ như thế nào, điều đó chỉ được bày tỏ cho chúng ta khi Đức Kitô xuất hiện, nhưng, ngay từ bây giờ, sức mạnh của Lời Người giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi. Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào, đến nỗi chúng ta được gọi là con Thiên Chúa. Chúng ta biết rằng khi Đức Kitô xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy.

Luôn hoan hỷ vui mừng vì Ðức Kitô sống lại, giữ vững niềm tin tưởng cậy trông vào Chúa, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách thánh Lêô Cả nói về: Chúa lên trời tăng thêm đức tin cho chúng ta… Chúng ta có một vị Thượng Tế cao cả ngự bên hữu ngai Đấng uy linh trên trời. Chúng ta hãy tiến lại gần Thiên Chúa với một lòng chân thành và một đức tin trọn vẹn, vì trong lòng thì đã được tẩy sạch mọi vết nhơ của lương tâm. Chúng ta hãy tiếp tục tuyên xưng niềm hy vọng của chúng ta cách vững vàng, vì Đấng đã hứa là Đấng trung tín.

Luôn hoan hỷ vui mừng vì Ðức Kitô sống lại, hân hoan loan báo Tin Mừng cứu độ cho tất cả mọi người, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, trích sách Công Vụ Tông Đồ: Ông Phaolô ở lại nhà họ, cùng làm việc và thảo luận tại hội đường. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 97, vịnh gia cho thấy: Chúa đã mặc khải ơn Người cứu độ trước mặt chư dân. Hát lên mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã thực hiện bao kỳ công. Người chiến thắng nhờ bàn tay hùng mạnh, nhờ cánh tay chí thánh của Người.

Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúa nói: Thầy sẽ không để anh em mồ côi. Thầy sẽ lại đến với anh em, và lòng anh em sẽ vui mừng. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui. Nỗi buồn sẽ trở thành niềm vui, vì Chúa sẽ lại đến, lòng chúng ta sẽ vui mừng. Chúa sống lại đã là lý do vui mừng cho ta thế nào, thì Chúa lên trời và Người sẽ trở lại cũng là đề tài hoan hỷ cho ta như vậy. Chúng ta vui mừng, bởi vì, bản tính yếu hèn của ta nơi Đức Kitô, được đưa lên cao: hơn, các đạo binh trên trời, hơn, tất cả các phẩm thiên thần, hơn, tất cả các quyền thần, để cùng hiển trị với Đức Kitô. Nhờ các công trình Chúa xếp đặt như vậy, ta được xây dựng trên nền móng vững chắc, để, một khi, không còn thấy những điều lạ lùng kinh ngạc nữa, mà đức tin vẫn không suy giảm, đức cậy không lung lay, đức ái không lạnh nhạt, thì, tình thương của Thiên Chúa lại càng tỏ ra diệu kỳ. Sức mạnh của những bậc thượng trí, ánh sáng của những tâm hồn tín trung là đây: tin không do dự những gì mắt phàm không xem thấy, và trông cậy không nao núng những gì tầm nhìn không tới được. Các thánh Tông Đồ trước kia, dù đã được bấy nhiêu phép lạ củng cố, bao lời giáo huấn chỉ dạy, mà vẫn khiếp sợ trước Cuộc Thương Khó của Chúa, và đã do dự không chịu tin Chúa đã sống lại thật, thì, nhờ Mầu Nhiệm Chúa Lên Trời, các ông đã tiến bộ, đến nỗi, tất cả những gì đã làm cho các ông khiếp sợ đều biến thành niềm vui. Khi không còn nhìn thấy Đức Kitô nữa, thì, tâm trí các ông dễ dàng nhìn ngắm Đấng: khi xuống trần không rời xa Chúa Cha, và khi lên trời cũng chẳng lìa bỏ các môn đệ. Đấng rời xa các môn đệ theo nhân tính, lại bắt đầu, hiện diện cách khôn tả theo thần tính. Chúa đã cho Dân Chúa được tham dự vào Mầu Nhiệm Vượt Qua, ước gì ta được luôn hoan hỷ vui mừng vì Ðức Kitô sống lại. Ước gì được như thế!

RỒI SẼ HÂN HOAN
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui!”.

Trong “Niềm Vui Của Các Thánh”, Jean Pierre de Caussade chỉ ra bí quyết để xua tan lo lắng và u buồn, “Mỗi ngày, bạn hãy ‘phó thác’ quá khứ cho lòng thương xót của Thiên Chúa; ‘phó mặc’ tương lai cho sự quan phòng của Ngài; và ‘phó dâng’ hiện tại cho tình yêu Ba Ngôi. Được như thế, bạn sẽ nghiệm ra rằng, niềm vui luôn chiếm ưu thế, linh hồn bạn rồi sẽ hân hoan như các thánh đã hân hoan!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay đề cập nỗi buồn và niềm vui; nhưng vì niềm vui luôn chiếm ưu thế nên sau những muộn phiền lo lắng, các môn đệ của Chúa Giêsu ‘rồi sẽ hân hoan!’.

Chúa Giêsu nói đến u buồn của các môn đệ vì sự ra đi của Ngài; nhưng sau đó, Ngài nói, “nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui” - niềm vui “lại thấy Thầy”. Lần đầu đến Côrintô, Phaolô được cặp đôi Aquila và Priscilla tiếp; họ cho ông một chỗ ở, một việc làm. Và còn nhiều hơn thế! Về sau, qua các thư, Phaolô tiết lộ, họ còn có những ‘căn phòng’ tương tự ở Êphêsô, Rôma, nơi các tín hữu học và dạy giáo lý, chia sẻ Lời Chúa và cử hành Thánh Thể. Bạn sẽ ngạc nhiên khi nhớ lễ “Hai thánh dệt lều Aquila và Priscilla” mừng vào ngày 8/7 hàng năm! “Họ là các giáo dân đã hiến tặng “đất tốt” cho việc phát triển đức tin” - Bênêđictô XVI. Nhờ họ, “Chúa đã mặc khải ơn Người cứu độ trước mặt chư dân” - Thánh Vịnh đáp ca. Phaolô và các giáo đoàn sơ khai hẳn đã trải nghiệm sự ‘hiện diện đầy ủi an’ của Chúa Phục Sinh qua họ.

Ở đây, chúng ta có một hình ảnh tuyệt vời về những gì mà Giáo Hội được kêu gọi để trở thành. Đó là một ‘cộng đồng các kẻ tin’ vốn sẵn sàng nâng đỡ nhau, đặc biệt những lúc khó khăn; một sứ vụ mà chúng ta - ở bất cứ thời điểm nào - trong mọi đấng bậc cùng chia sẻ, dù là nam hay nữ, trẻ hay già, độc thân hay lập gia đình. Đó là sứ vụ mà Thánh Thần luôn thúc đẩy, truyền cảm hứng, để mỗi người trở nên sự ‘hiện diện đầy ủi an’ của Chúa Phục Sinh cho người khác. Nhờ đó, ai ai cũng có thể trải nghiệm ‘Chúa là nguồn vui’; giữa bao khó khăn, mỗi người ‘rồi sẽ hân hoan’ nhờ sự bổ trợ của các thành viên khác.

Kính thưa Anh Chị em,

“Nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui!”. “Giêsu Nguồn Vui” luôn nhịp bước bên chúng ta, Ngài không cất đi những khốn khổ trên hành trình, nhưng luôn hiện diện để bạn và tôi đi trọn con đường Ngài đi. Vấn đề là chúng ta có biết ‘phó thác’ quá khứ cho lòng thương xót của Thiên Chúa; ‘phó mặc’ tương lai cho sự quan phòng của Ngài; và ‘phó dâng’ toàn thể hiện tại cho tình yêu Ba Ngôi? Tắt một lời, nếu Chúa Phục Sinh luôn ‘chiếm chỗ’ ưu tiên ở trung tâm cuộc sống chúng ta, chúng ta ‘sẽ lại thấy Ngài’. Thấy Ngài trong kinh nguyện; thấy Ngài trong Thánh Thể; thấy Ngài trong Lời, và nhất là thấy Ngài trong những con người mà chúng ta phục vụ hay những con người đang tiếp sức cho chúng ta. Đó là những thành viên của Hội Thánh - hoặc ngay cả - chưa gia nhập Hội Thánh.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, để có thể chia sẻ ‘Giêsu Nguồn Vui’ cho những ai vui ít buồn nhiều, cho con nhận ra sự ‘hiện diện đầy ủi an’ của Chúa trong từng phút giây ngày sống của con!”, Amen.

 

AUDIO
Suy niệm Lời Chúa
Thứ Năm tuần VI Phục Sinh

 


PowerPoint-t5-t6-PS
 


Thánh Mátthia, tông đồ

Thánh Matthia

Ga 15,9-17

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
Thánh Mátthia, tông đồ

Ca nhập lễ

Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, để các con đi và mang lại hoa trái và để hoa trái các con tồn tại – Alleluia.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa, Chúa đã chọn thánh Mát-thi-a để bổ sung nhóm mười hai Tông Ðồ. Cúi xin Chúa nhận lời người cầu thay nguyện giúp cho chúng con, nay đang vui hưởng tình yêu của Chúa, mai sau cũng được kể vào số những người Chúa chọn. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I: Cv 1, 15-17. 20-26

“Mát-thi-a trúng thăm, ông được kể vào số mười một Tông Ðồ”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, Phê-rô đứng lên giữa anh em (đám đông có chừng một trăm hai mươi người) mà nói: “Hỡi anh em, phải ứng nghiệm lời Thánh Kinh mà Thánh Thần đã dùng miệng Ða-vít để tiên báo về Giu-đa, kẻ hướng dẫn những người bắt Chúa Giê-su. Hắn cũng là một trong số chúng ta, đã thông phần chức vụ của chúng ta. Vì chưng, trong Thánh vịnh có chép rằng: “Trại của nó sẽ trở nên hoang vắng, và không một ai ở lại trong đó, và một người khác sẽ lãnh lấy chức vụ của nó”. Vậy trong những người đi cùng với chúng ta suốt thời gian Chúa Giê-su sống giữa chúng ta, kể từ ngày Gio-an thanh tẩy cho đến ngày Chúa Giê-su lìa chúng ta mà lên trời, chúng ta phải chọn lấy một trong những người có mặt đây, để cùng với chúng ta làm chứng Người đã sống lại”.

Họ giới thiệu hai người: ông Giu-se, tức Ba-sa-ba, biệt danh là Công chính, và ông Mát-thi-a. Ðoạn họ cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa, Chúa thấu suốt tâm hồn mọi người, xin hãy tỏ ra Chúa chọn ai trong hai người này để nhận chức vụ và tước hiệu Tông đồ thay cho Giu-đa, kẻ đã hư hỏng mà đi đến nơi của nó”. Thế rồi họ bỏ thăm và Mát-thi-a đã trúng thăm: ông được kể vào số với mười một Tông đồ.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 112, 1-2. 3-4. 5-6. 7-8

Ðáp: Chúa cho người ngồi với những bậc quân vương của dân Người (c. 8).

Xướng: Hãy ngợi khen, hỡi những người tôi tớ Chúa, chư vị hãy ngợi khen danh Chúa. Nguyện danh Chúa được chúc tụng từ bây giờ và cho đến muôn đời.

Xướng: Từ mặt trời mọc lên tới khi lặn xuống, nguyện cho danh Chúa được ngợi khen. Chúa siêu việt trên hết thảy chư dân, trên muôn cõi trời, là vinh quang của Chúa.

Xướng: Ai được như Thiên Chúa chúng tôi, Người ngự trên nơi cao thẳm, và Người để mắt nhìn coi, khắp cả trên trời dưới đất?

Xướng: Người nâng cao kẻ túng thiếu từ chỗ bụi tro, và cất nhắc bạn cơ bần từ nơi phẩn thổ, hầu cho họ ngồi với những bậc quân vương, với những bậc quân vương của dân Người.

Alleluia: Ga 15, 16

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, để các con đi và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại”. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 15, 9-17

“Thầy không còn gọi các con là tôi tớ: Thầy gọi các con là bạn hữu”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Như Cha đã yêu mến Thầy, Thầy cũng yêu mến các con. Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy. Nếu các con tuân lệnh Thầy truyền, các con sẽ ở trong tình yêu của Thầy; cũng như Thầy đã giữ lệnh truyền của Cha Thầy, nên Thầy ở lại trong tình yêu của Người. Thầy nói với các con điều đó, để niềm vui của Thầy ở trong các con, và niềm vui của các con được trọn vẹn.

“Ðây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con. Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình. Các con là bạn hữu của Thầy, nếu các con thi hành những điều Thầy truyền.

“Thầy không còn gọi các con là tôi tớ, vì tôi tớ không biết việc chủ làm; Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết. Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, và đã cắt đặt, để các con đi và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại, để những gì các con xin Cha nhân danh Thầy, Người sẽ ban cho các con. Thầy truyền cho các con điều này là: các con hãy yêu mến nhau”.

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, nhân ngày lễ kính thánh tông đồ Mát-thi-a, Giáo Hội thành kính dâng lên Chúa lễ vật này. Xin Chúa thương chấp nhận và dùng quyền năng Chúa mà làm cho chúng con thêm mạnh mẽ vững vàng. Chúng con cầu xin…

Lời tiền tụng các Tông Ðồ

Ca hiệp lễ

Chúa phán: “Đây là lệnh truyền của Thầy, là các con hãy yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, xin hằng ban ân sủng dồi dào cho chúng con, để nhờ lời thánh Mát-thi-a chuyển cầu chúng con được gia nhập cộng đoàn chư thánh hiển vinh. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

CHÚA CHỌN NGƯỜI CHÚA MUỐN

“Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em, để anh em ra đi, sinh được hoa trái...” (Ga 15,16)

Suy niệm: Thánh Mát-thi-a được chọn làm tông đồ muộn màng sau khi Đức Giê-su về trời, mà lại được chọn bằng cách rút thăm, nhưng dù vậy trong lời nguyện của “nghi lễ truyền chức” đó, cộng đoàn đã nài xin Thiên Chúa tuyển chọn người mà Ngài muốn: “Lạy Chúa, chính Chúa thấu suốt lòng mọi người; giữa hai người này, xin chỉ cho thấy Chúa chọn ai để nhận chỗ trong sứ vụ Tông Đồ” (Cv 1,24-25). Quả vậy, không ai tự chọn cho mình làm tông đồ nếu như Chúa đã không chọn họ trước. Chúa chọn họ một cách hoàn toàn tự do và theo ý Ngài muốn (Mc 3,13). Điều Chúa mong muốn là những người Chúa chọn được sai đi và mang lại nhiều hoa trái và hoa trái đó tồn tại vững bền.

Mời Bạn: Ơn gọi của mỗi người, dù thuộc bậc giám mục, linh mục, tu sĩ hay giáo dân đều là ơn ban từ Đấng Khôn Ngoan và Quan Phòng. Chúa không gọi chúng ta vào một bậc sống nào đó để chúng ta sống một cách tầm thường vô nghĩa. Nếu chúng ta hài lòng đón nhận và nhiệt tâm phát triển ơn gọi mình, thì chúng ta đang làm cho ơn gọi của mình sinh hoa kết quả cho Chúa.

Chia sẻ: Bạn cảm nhận hạnh phúc thế nào về ơn gọi của bạn? Mời bạn chia sẻ.

Sống Lời Chúa: Ôn lại quá trình ơn gọi của mình và dâng lời tạ ơn Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xưa Chúa đã chọn gọi các tông đồ và sai các ngài đi. Nay Chúa cũng chọn gọi chúng con và sai chúng con đi tiếp nối sứ mạng tông đồ. Xin ban cho chúng con niềm xác tín và lòng nhiệt thành để việc tông đồ chúng con sinh hoa kết quả cho Nước Chúa.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây