Lấy hy sinh và đau khổ để làm việc tông đồ

Người ta có thể chịu đau khổ như người ngoại giáo, như người bị trầm luân hoả ngục hoặc như một đấng thánh.
Để được chịu đau khổ như Chúa Giêsu, tiên vàn phải tập chịu đau khổ như đấng thánh. Chốc ấy, đau khổ sẽ làm ích cho bản thân chúng ta, rồi mới đem áp dụng mầu nhiệm đau khổ trên các linh hồn: “Tôi bổ khuyết sự Thương Khó Chúa Giêsu còn thiếu trong xác thịt tôi và vì Nhiệm Thể của Chúa là Giáo Hội” (Cl 1,24)...
Linh mục Faber nói: “Đau khổ là Bí Tích cao cả hơn hết”. Vị tôn sư nầy đã nhấn mạnh vào sự cần thiết và vinh dự của đau khổ. Tất cả các lý lẽ ngài nêu ra, đều có thể áp dụng vào sự phong phú của hoạt động tông đồ do sự liên kết mật thiết đau khổ của vị tông đồ với hy sinh của Chúa Cứu Thế trên đồi Gôngôta, nhờ đó, ngài mới được tham gia ơn ích bởi Máu Thánh Chúa (Hồn Tông Đồ).
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Hành trình Emmau (Chúa Nhật III Phục Sinh)
Ta mua đâu ra bánh?
Con của Đất và con của Trời
Lời Chúa CHÚA NHẬT III PHỤC SINH – A
Lời Chúa THỨ BẢY TUẦN 2 PHỤC SINH
Lời Chúa THỨ SÁU TUẦN 2 PHỤC SINH
Ca đoàn Lê Bảo Tịnh mừng Bổn mạng –2026
Sinh lại từng ngày.
Lời Chúa THỨ NĂM TUẦN 2 PHỤC SINH
Nhịp sống Giáo hội Việt Nam Số 69
Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 2 PHỤC SINH
“Shalom aleichem” – "Bình an cho anh em"
Lời Chúa THỨ BA TUẦN 2 PHỤC SINH
Vui Học Giáo Lý Thánh Nữ Faustina