Người đời thật độc ác với nhau là dường nào!

Lẽ sống của người đời là ăn uống no say.
Hạnh phúc của người đời là giàu sang phú quý.
Đối xử với nhau thì người đời lấy sự hận thù ghen ghét: “Ngoài miệng thì nói hòa bình ngon ngọt với người lân cận, nhưng trong lòng thì lại gài bẫy để hạ bệ nhau”. (Giêrêmia 9,8).
Nếu có yêu nhau thì người đời yêu một cách mù quáng: yêu ai thì nói quá ư, ghét ai nói thiếu nói thừa như không.
Nếu có phán đoán thì người đời ăn nói hồ đồ, xuyên tạc: có ít xít ra nhiều, việc bé xé ra to.
Người đời lại xoi tì, nói xấu nhau không gớm miệng: vạch lá tìm sâu, bới lông tìm vết.
Sống đã ghét nhau rồi nhưng đôi khi đã chết, người đời vẫn còn ghét nhau thậm tệ. Báo Osservatore della Domenica ra ngày 10.12.1961, có đăng một câu chuyện được tóm như sau: Bên Mỹ, cách đây 15 năm, một bà kia sắp chết, tỏ ý không muốn được chôn trong nghĩa địa vì ở đó có xác những kẻ bà ta đã từng cãi lộn. Khi bà chết, người con gái liền thi hành ý muốn đó: dấu mẹ trong một tủ sắt. Bây giờ người ta mới biết được chuyện nầy và cảnh sát liền bắt đem đi chôn.
Người đời thật độc ác với nhau là dường nào!
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Lời Chúa THỨ NĂM TUẦN 2 PHỤC SINH
Nhịp sống Giáo hội Việt Nam Số 69
Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 2 PHỤC SINH
“Shalom aleichem” – "Bình an cho anh em"
Lời Chúa THỨ BA TUẦN 2 PHỤC SINH
Vui Học Giáo Lý Thánh Nữ Faustina
Thánh lễ giỗ Cha cố GB Nguyễn Quốc Thuần
Thánh lễ… nơi Chúa Phục Sinh gặp ta
THƯ NGỎ gửi Cộng Đoàn Dân Chúa
Bổ nhiệm Giám mục cho Giáo hội Việt Nam
Sự Sống bắt đầu lại từ những vết thương
Còn chút gì để nhớ!
Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 2 PHỤC SINH
CN2PS-A -5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi
Những ghi nhớ về Cha giáo Augustinô!