

(Thứ Hai sau Chúa Nhật I Mùa Vọng – Mt 8,5-11) Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa – Ban Mê Thuột
Trong Nghi thức khai tâm Kitô giáo cho người lớn, Giáo hội dạy anh chị em dự tòng rằng đức tin là chìa khóa mở ra con đường đem lại cho họ sự sống đời đời. Tin Mừng hôm nay ngày thứ Hai sau Chúa Nhật I Mùa Vọng tường thuật chuyện một viên đại đội trưởng người Rôma, gốc lương dân, có người đầy tớ bị tê bại, ông đến xin Chúa Giêsu chữa lành. Chúa Giêsu nói là chính Người sẽ đến nhà chữa cho nó. Viên đại đội trưởng đã đáp: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: Đi!, là nó đi, bảo người kia: Đến!, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: Làm cái này!, là nó làm. Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: Tôi bảo thật các ông: Tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế” (x.Mt 8,5-10).
Sau khi nói những lời ấy thì Chúa Giêsu còn cho thấy thêm một sự thật khiến chúng ta phải vừa kinh ngạc vừa phải biết xét đo lòng tin mình: “Tôi nói cho các ông hay: “Từ phương Đông phương Tây, nhiều người sẽ đến cùng dự tiệc cùng các tổ phụ Abraham, Isaác và Giacóp trong Nước Trời. Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc, nghiến răng” (Mt 8,11-12).
Qua câu chuyện trên và đặc biệt qua những lời khẳng định có tính cách long trọng của Chúa Giêsu với hạn từ mở đầu “Quả thật” (Amen) thì chúng ta xác tín rằng lòng tin không hệ tại ở tôn giáo này hay tôn giáo kia, dân tộc này hay quốc gia nọ… Vì bằng chứng là nhiều người Do Thái giáo thời bấy giờ, dù là dân được Thiên Chúa tuyển chọn, nhưng chưa có lòng tin mạnh mẽ như vị đại đội trưởng gốc dân ngoại kia. Và khi Chúa Giêsu nói người ta từ Đông chí Tây vào dự tiệc Nước Trời thì hẳn Người muốn khẳng định rằng họ đã có lòng tin cách nào đó. Vậy thử hỏi lòng tin là gì? Dựa vào các dữ kiện liên quan đến vị đại đội trưởng chúng ta có thể nhận ra một vài dự thật về lòng tin như sau:
Lòng tin là thái độ sống được kết hợp giữa tình yêu và sự luận lý của trí khôn. Chỉ là một người đầy tớ trong nhà thế mà vị đại đội trưởng đã yêu thương đến nỗi tự mình thân chinh đến gặp Chúa Giêsu để cầu xin ơn chữa lành. Rồi khi nghe Chúa Giêsu nói sẽ đến nhà thì ông đã xin Người khỏi cần đến vì sợ rằng Người sẽ bị lỗi luật Do Thái giáo. Người Do Thái giáo vào nhà dân ngoại là mắc phải ô uế. Ông đã dùng luận lý dựa trên khả năng và quyền hạn nhỏ bé của mình để vững vàng tin vào quyền năng của Chúa Giêsu rồi xin Người khỏi cần cần đến nhà mà chỉ phán một lời thì đầy tớ ông sẽ lành mạnh. Giáo hội dạy đức tin trên hết là ơn Chúa ban, nhưng phần con người cần đón nhận bằng tấm lòng thành và sự hiểu biết của trí khôn.
Một biểu hiện của lòng tin đó là khiêm nhu nhìn nhận sự hạn chế và bất lực của mình trước nhiều hiện thực của cuộc sống và rồi phó thác cậy trông vào Đấng quyền năng trên mình. Vị đại đội trưởng hiểu rằng dù mình có thể sai bảo thuộc hạ hay gia nhân làm điều này làm điều kia, nhưng ông không chỉ ý thức rõ mà còn chân nhận rằng ông bất lực trước bệnh tật người người đầy tớ. Người có lòng tin không chỉ khiêm nhu nhìn nhận mình không chỉ bất lực trước nhiều thiện hảo đời này mà con bất lực trước hạnh phúc vĩnh cửu mai sau. Từ động thái khiêm nhu này đã và đang có rất, rất nhiều người từ Đông chí Tây, từ Bắc chí Nam biết hướng tâm hồn lên Đấng trên cao với lòng cậy trông, sự khẩn nài. Và lòng thành của họ đã được Thiên Chúa đoái nhận.
“Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành mạnh”. Giáo hội lấy lại lời của viên sĩ quan đại đội trưởng xưa để đoàn tín hữu tuyên xưng đức tin trước khi lãnh nhận Thánh Thể. Tuyên xưng đức tin là với cả tấm lòng thành và lý trí suy biết, nhìn nhận Chúa Giêsu hiện diện thực sự trong bí tích Thánh Thể. Tuyên xưng đức tin là khiêm nhu nhìn nhận mình không đáng rước Chúa ngự vào lòng, nhưng nhờ Chúa đoái thương ngự đến thì mình sẽ nên xứng đáng hơn. Và một nét biểu hiện trở nên xứng đáng hơn khi Chúa thương ngự đến nhà như trong trường hợp ông Giakêu đó là ông đã đổi thay, nghiêm chỉnh sống đức công bình và quảng đại sống đức ái (đền trả gấp bốn cho người bị hại và chia sẻ một nửa gia tài cho kẻ khó) (x.Lc 19,1-10).
Lạy Chúa, con tin, nhưng xin củng cố đức tin còn non kém của chúng con.
CHIỀU KÍCH VÔ CÙNG
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Dân dân lũ lượt đưa nhau tới, nước nước dập dìu kéo nhau đi!”.
“Một nhân chứng không phải là người bán hàng, nhưng là một bảng chỉ đường - trẻ, già, nam, nữ gì cũng được - miễn là chỉ đúng hướng. Là chứng nhân của Chúa Kitô, bạn phải sống làm sao để chỉ được chiều kích vô cùng của ơn Ngài cứu độ!” - John White.
Kính thưa Anh Chị em,
Bàn tiệc Lời Chúa Mùa Vọng sẽ cống hiến cho chúng ta những ‘ngọc thực châu phàn’ từ các bài đọc Cựu Ước, đặc biệt với Isaia, vốn được gọi là “Phúc Âm thứ năm”. Chẳng hạn hôm nay, Isaia nói đến “Núi Nhà Đức Chúa”, nơi “Dân dân lũ lượt đưa nhau tới, nước nước dập dìu kéo nhau đi!”. Qua đó, vị ngôn sứ tiên báo một ‘chiều kích vô cùng’ của ơn cứu độ!
Isaia ngước nhìn Núi Nhà Đức Chúa và thấy trước những đoàn người hành hương của muôn dân mai ngày. Mùa Vọng, mùa bạn và tôi dâng lời tạ ơn Thiên Chúa khi ngước nhìn Đền Thờ Giêsu - Hội Thánh, Hiền Thê và là hiện thân của Ngài - nơi muôn dân đổ về. Từ ‘Giêrusalem mới’ ấy, với các môn đệ, với mỗi người chúng ta, Tin Mừng sẽ đi đến tận chân trời góc biển, vượt mọi biên giới, để đạt tới một ‘chiều kích vô cùng’ trong muôn triệu sinh linh. “Vinh quang của Sion toả sáng rực rỡ đến nỗi các dân tộc bị kéo ra khỏi bóng tối để bước vào ánh sáng của nàng!” - Andrew M. Davis.
Vậy mà, để có thể loan truyền sứ điệp đó, chúng ta trước hết phải được chính Chúa Giêsu “lấp đầy”; rồi cùng Ngài, đến với các tâm hồn và nói như Isaia, “Hãy đến, ta cùng đi!”; “Ta vui mừng trẩy lên đền thánh Chúa!” - Thánh Vịnh đáp ca. Thật trùng hợp, Tin Mừng hôm nay cũng nói đến sự “lấp đầy” đó. Chúa Giêsu không cần bước vào nhà viên đại đội trưởng ngoại giáo đầy niềm tin, nhưng Ngài đã đi vào trái tim ông và làm cho niềm tin ấy nên trọn. Nhờ đó, ông trở thành đại diện cho thế giới dân ngoại, những người sẽ mở lòng đón nhận Ngài. Và Chúa Giêsu quả quyết, “Tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế!”. “Bàn tiệc đức tin đã luôn bày sẵn, dù khách được mời có ngồi vào hay ở ngoài với muôn vàn lý do trì hoãn!” - Von Balthasar.
Kính thưa Anh Chị em,
“Dân dân lũ lượt đưa nhau tới, nước nước dập dìu kéo nhau đi!”. Có biết bao anh chị em lương dân chưa tìm ra đường? Mùa Vọng, mùa bạn và tôi nhìn lại mình - những bảng chỉ đường! Tôi có chỉ đúng hướng Đền Giêsu? Quan trọng hơn, tôi có ắp đầy Ngài? Vì thế, Mùa Vọng còn là mùa mời Giêsu vào nhà, nếu ở đó vắng bóng Ngài. Hãy nhìn viên đại đội trưởng! Tự coi mình ‘bất xứng’, ông tỏ ra ‘rất xứng’ để Chúa Giêsu không chỉ “vào nhà” mà còn “vào lòng” - vì vào nhà mà chẳng vào lòng cũng bằng không. Để một khi đầy Giêsu, bạn mới có thể là một bảng chỉ đường “đúng hướng, dễ hiểu” và chỉ được ‘chiều kích vô cùng’ ơn Ngài cứu độ! “Tôi chỉ có một ngọn nến của đời để đốt, và tôi thà đốt nó ở một nơi đầy bóng tối còn hơn ở nơi đã ngập tràn ánh sáng!” - John K. Falconer.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con ‘lỏng ốc!’. Thay vì chỉ Giêsu, con chỉ vào con; thay vì chỉ về ‘chiều kích vô cùng’, con chỉ về những ‘chiều kích có cùng!’”, Amen.
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
LBT: Thánh lễ Tạ ơn đầu năm Bính Ngọ
Lời Chúa THỨ NĂM TUẦN 2 MÙA CHAY
Kinh Truyền Tin (1/3)
“Hãy đến và đối chất với Ta”
Không sao đâu…
Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 2 MÙA CHAY
Lời Chúa THỨ BA TUẦN 2 MÙA CHAY
Đến nhà thờ… để được ngời sáng như Chúa
Ba Kinh Kính Mừng và Anh Bộ Đội
Lịch mục vụ tháng 03.2026 của Đức Giám Mục
Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 2 MÙA CHAY
Lược sử Mùa Chay: Hành trình 2000 năm
Xin dựng ba lều
Kẻ thù là ai?
Viết cho tình bạn: Hết thân nhưng còn thương
Hiệu Ứng Cánh Bướm
Bài suy niệm Chúa Nhật II Mùa Chay -A
Biến Hình (Mt 17, 1-9)
Thư mời Thánh lễ cầu nguyện tháng Ba -2026