Suy niệm
MỘT NIỀM PHÓ THÁC
SUY NIỆM CHÚA NHẬT XII THƯỜNG NIÊN – NĂM A
+TGM Giuse Vũ Văn Thiên
Nhiều người than phiền là cuộc sống này quá bất công. Có những người tốt lành đôi khi gánh chịu nhiều hoạn nạn, trong khi nhiều người gian ác lại được phong lưu. Sự dữ và bất công trong cuộc sống là một trong những lý do làm cho con người dễ nổi loạn. Họ chống đối nhau và thậm chí chống đối cả Thiên Chúa. Tuy vậy, có một thực tế là dù người ta chống đối Thiên Chúa, thì sự dữ vẫn còn đó và cuộc sống trần gian cũng không được cải thiện tốt hơn.
Có những đau khổ từ bên ngoài mà đến, như bệnh tật, tai nạn, thiên tai. Có những đau khổ do những người xung quanh gây hấn do hận thù ghen tương, hãm hại. Cũng có những đau khổ do chính bản thân mình gây ra, như một hậu quả tất yếu vì đã sống buông thả và thiếu tiết độ, ví dụ như bệnh tật do uống nhiều rượu, tai nạn do bất cẩn…
Theo quan điểm Do thái Ki-tô giáo, đau khổ và sự ác mà nó diễn tả không nằm trong chương trình khởi thủy của Tạo hóa. Nói cách khác, nó không phát xuất từ Thiên Chúa. Vì vậy, khác với những tôn giáo khác, Ki-tô giáo không có một vị thần ác là nguyên nhân của đau khổ. Đối với người Công giáo, đau khổ là phương thế để thánh hóa bản thân, là đền tội mình, cầu nguyện cho tha nhân và cứu các linh hồn. Khi chấp nhận đau khổ, con người thông phần với đau khổ của Chúa Giê-su Ki-tô, Đấng đã chịu chết vì nhân loại.
Bài đọc I hôm nay nói đến sự hiềm khích của một số người đương thời đối với Ngôn sứ Giê-rê-mi-a. Ông là một ngôn sứ gánh chịu nhiều đau thương. Mọi tai ương trong cuộc đời ông đều là biểu tượng cho thân phận tương lai của dân tộc Do Thái. Vì thẳng thắn và trung thành chuyển tải sứ điệp của Chúa, mà ông bị người đời gọi là “lão tứ phía kinh hoàng”. Giữa một đám đông những người đồng bào, mà ông cảm thấy cô đơn trơ trọi. Ông đã mấy lần suýt chết vì âm mưu của quan lại triều đình. Nhưng trên hết mọi sự, nơi Giê-rê-mi-a là lòng tín thác nơi Thiên Chúa, Đấng ông phụng thờ. Ông đã tìm thấy sự an ủi khi hoàn toàn cậy trông vào Chúa. Ông đã tìm ra ý nghĩa của đau khổ: đó là giúp con người thanh luyện và trung thành.
Thánh vịnh 68 trong phần Đáp ca của Thánh lễ là lời cầu nguyện của người đang bị bách hại. Cũng như ngôn sứ Giê-rê-mi-a, tác giả Thánh vịnh gặp trăm bề đau khổ, thậm chí do những người ruột thịt gây nên, nhưng ông vẫn một niềm cậy trông và phó thác. Ông tin rằng Thiên Chúa là nơi ẩn náu vững bền. Ngài là Đấng không ngoảnh mặt làm ngơ trước lời van xin của những người hoạn nạn.
“Đừng sợ!”. Đức Giê-su lặp đi lặp lại lời trấn an này với các môn đệ. Bài Tin Mừng này nằm trong văn mạch của bài giảng về sứ mạng truyền giáo. Chúa Giê-su chọn, gọi và sai mười hai tông đồ. Người dặn dò các ông rất chu đáo về cách đối nhân xử thế trong khi thi hành sứ vụ loan báo Tin Mừng. Thấy trước những khó khăn thử thách trong sứ mạng, Người trấn an các ông: đừng sợ!
“Đừng sợ!”, vì Chúa thấu hiểu lòng con người. Chẳng có gì là bí mật đối với Ngài. Vì thế, lời giảng dạy của vị tông đồ phải là những điều chân thật ngay chính.
“Đừng sợ!”, vì Chúa mới là Đấng định đoạt tương lai của con người. Thế gian dù có mạnh mẽ nhưng chỉ là nhất thời. Quyền lực thế gian chỉ có thể bách hại được thân xác, chứ chẳng bao giờ giết chết tâm hồn và Đức tin.
Khi trấn an các môn đệ, Chúa Giê-su cũng cho các ông thấy trước phần thưởng trên trời mà Chúa Cha sẽ ban cho người công chính. Nếu chối Chúa ở đời này, Chúa Giê-su cũng sẽ chối bỏ chúng ta trước tòa Chúa Cha.
Cuộc đời này còn đầy những gian nan khốn khó. “Thế gian là bãi chiến trường” – người ta nói thế. Tuy vậy, thế gian cũng là đối tượng của tình yêu Thiên Chúa. “Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16). Vì thế, cuộc đời cũng là cuộc chiến đấu để chứng tỏ lòng trung thành và để giành chiến thắng.
Hãy tin tưởng và phó thác cuộc đời nơi tình thương của Chúa. Tình thương Chúa lớn lao hơn gấp bội tội lỗi của con người. Tội A-đam không thể nào sánh với ân huệ của Thiên Chúa (Bài đọc II). Tình thương của Thiên Chúa đối với chúng ta thể hiện qua cuộc khổ nạn và phục sinh của Đức Giê-su. Chính người đã mang lấy tội lỗi của chúng ta. Qua cuộc khổ nạn của Người chúng ta tìm thấy ý nghĩa của đau khổ: đó là đau khổ giúp ta thanh luyện bản thân và cộng tác với Chúa Giê-su để đem ơn Cứu độ cho trần gian.
ĐỪNG SỢ
SUY NIỆM CHÚA NHẬT XII THƯỜNG NIÊN – NĂM A
(Mt 10, 26 -33)
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
“Đừng sợ” là chủ đề của Chúa nhật này. Giê-rê-mi-a sống giữa cảnh thù nghịch. Ông bị tấn công tứ bề và bị ghét bỏ, nhưng ông không sợ hãi và nao núng, vì xác tín rằng có Chúa luôn ở với ông như người lính chiến hùng dũng (x. Gr 20, 10-13).
Chúa Giê-su loan báo cho các môn đệ biết trước về thân phận khổ sở của những người theo Chúa và khuyên họ đừng sợ (x. Mt 10, 26-33). Còn thánh Phao-lô nói với những kẻ tội lỗi, ngày đêm tâm trí giày vò và lo sợ. Nhưng đừng sợ vì có Chúa Giê-su ban ơn dư đầy cho gấp bội (x. Rm 5,12-15).
Có Chúa ở cùng tôi, tôi còn sợ gì
Cho dù quân thù gieo khủng bố khắp nơi, gài bẫy rình chờ người công chính vấp ngã. Nhưng Giê-rê-mi-a tin, Chúa sẽ đưa tay giải thoát người kính sợ Chúa. Ông còn xác tin rằng kẻ thù của ông sẽ lao đao, thất bại; sẽ hổ ngươi và nhục nhã. Và niềm tin ấy đã biến thành lời cầu nguyện: xin cho con được thấy kẻ thù của con bị báo thù. Chúa sẽ cứu thoát mạng sống người bất hạnh khỏi tay kẻ dữ (Gr 20,13).
Chúa Giê-su bảo các môn đệ : “Đừng sợ”
Chúa Giê-su nói: “Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác, nhưng không giết được linh hồn” (Mt 10, ….). Quả thật, không có gì phải sợ. Thử thách và khổ đau ở đời thoạt nhìn vào thì thấy sợ, thấy ghê. Nhưng dưới ánh sáng của Chúa, và bằng con mắt đức tin, chúng ta thấy chúng đang dần dần tan biến, bởi tự bản chất của chúng đâu có bền vững. Chúa Giê-su Ki-tô đã chiến thắng tử thần, dọi ánh sáng tối tăm, kẻ ưu phiền vui sướng hân hoan. Mai ngày, Người sẽ đến trong vinh quang để phán xét mọi hành động và ý nghĩ thâm sâu của con người, nên con cái, nhất là các môn đệ Chúa chẳng có gì phải sợ. Người ta có thể giết các môn đệ của Chúa, nhưng có nên sợ những kẻ chỉ giết được xác mà không giết được hồn không?
Giữa bao nghịch cảnh và mọi khổ đau, Chúa vẫn ở với chúng ta như một người cha săn sóc đếm từng sợi tóc trên đầu người con, để không một cái tóc nào rụng xuống mà không có ý của Người.
Hai con chim sẻ chỉ đáng giá một đồng xu thôi, thế mà Cha trên trời vẫn săn sóc đến chúng. Còn chúng ta, chúng ta đáng giá ngàn ngàn lần con chim sẻ. Nói một cách đơn giản, những đau khổ rủi ro ở đời không làm chúng ta quên lòng nhân nghĩa Chúa.
Đừng sợ
Trên đời con người có nhiều thứ bủa vậy, một trong những thứ đó là cái “sợ”. Càng văn minh con người càng có nhiều nỗi sợ mới. Nỗi sợ làm người ta mất tự do, mất bình an, mất vui… Nỗi sợ có vẻ gắn liền với sự mong manh của phận người. Người ta sợ nhiều thứ: sợ đau khổ, sợ thử thách, sợ bệnh hoạn, sợ thiếu thốn và nhất là sợ chết… Xem ra, nỗi sợ hãi luôn ám ảnh con người và dù muốn dù không con người vẫn bị bủa vây bởi trăm ngàn mối hiểm nguy. Thấu hiểu điều đó, nên khi dạy dỗ cho các môn đệ, Chúa Giê-su khuyên: “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn… Anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ” (x. Mt 10, 28-31).
Lời căn dặn “Đừng sợ” của Chúa Giê-su đã trở thành sức mạnh cho Giáo Hội. Hai mươi thế kỷ sau, Thánh Giáo hoàng Gio-an Phao-lô II, trong ngày đầu tiên lãnh đạo Giáo Hội đã lặp lại lời Thầy Chí Thánh: “Đừng sợ”. Ngài đặt câu hỏi: Tại sao chúng ta không nên sợ hãi? Ngài trả lời: Vì con người đã được Thiên Chúa cứu chuộc. Các Ki-tô hữu không nên sợ hãi bất kỳ cơn bão nào có thể ập đến với họ, vì họ có hy vọng vào Chúa Giê-su Ki-tô, Đấng đã đến cứu thế gian khỏi bóng tối. Thiên Chúa làm chủ, là tình yêu, Ngài nắm trong tay vận mệnh của thế giới này. Nếu chúng ta hiểu điều đó, chúng ta không còn sợ hãi về “tình hình thế giới hiện tại”, ngay cả khi nó trở nên đen tối hơn.
Thật vậy, sống ở đời làm sao tránh khỏi những căng thẳng, lo âu, sợ hãi khi gặp khó khăn, nguy hiểm. Chính Chúa Giê-su cũng có những lúc bàng hoàng xao xuyến. Khi bảo “anh em đừng sợ” Chúa Giê-su muốn ta đừng để cảm xúc sợ hãi làm tê liệt đời sống chúng ta. Người bảo chúng ta: “Đừng sợ”. “Đừng sợ” ngay trong mọi biến động, “Đừng sợ”, vì “Người đã cứu thoát mạng sống người bất hạnh khỏi tay kẻ dữ” (Gr 20,13). “Đừng sợ”, khi phải đối diện với đau khổ hay sự chết bởi vì Thiên Chúa, Đấng yêu thương quan tâm chăm sóc chúng ta, vì Ngài là Cha nhân từ, trung tín, thấu hiểu chúng ta cần gì, vì đối với Ngài, chúng ta “quý hơn muôn vàn chim sẻ” (x. Mt 10,31). Ta hãy sống như con thơ phó thác cách đơn sơ trọn vẹn cho Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh, trong mọi công việc.
Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy can đảm sống thật, hành động thật và tin tưởng phó thác nơi Chúa. Đừng sợ những khó khăn thử thách trong đời sống đạo. Đón nhận con đường khổ giá như là điều kiện cần cho phần rỗi của mình. Luôn nhớ rằng khi chúng ta tin và sống đạo, hẳn chúng ta không thể thoát khỏi sự hiểu lầm, chống đối và đôi khi cả cái chết nữa. Tuy nhiên, chúng ta sẽ khám phá ra ý nghĩa của đau khổ và ngang qua đó, chúng ta sẽ thấy cùng đích của cuộc đời nằm ở nơi Thiên Chúa chứ không phải những thứ mau qua, chóng hết ở đời này.
Lạy Chúa, nỗi sợ làm cho con chùn bước, rụt rè trong đời sống đức tin của con, xin cho con thêm sức mạnh để con không còn sợ hãi Chúa ơi. Amen.
Tải về PowerPoint-CN12TN-A