16/05/2026
Thứ bảy tuần 6 Phục Sinh

Ga 16,23b-28
để trọn vẹn một niềm vui
“Anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em… Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn.” (Ga 16,23b-24)
Suy niệm: Chúa không chỉ biến ưu phiền của chúng ta thành niềm vui, Ngài còn muốn làm cho niềm vui đó nên trọn vẹn. Điều đó có thể thấy được nơi bà Ma-ri-a Mác-đa-la, vào sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần hôm ấy, hay nơi những người đã thấy Đức Ki-tô sống lại. Còn chúng ta, khi vẫn còn bước đi trong đức tin chứ không phải được hưởng kiến, và mới chỉ lĩnh hội được chút gì của mầu nhiệm Thiên Chúa chứ không phải là “toàn vẹn sự thật” của Ngài. Thế thì niềm vui có thể gọi là trọn vẹn không? Thưa có đấy! Hãy nghiệm lại những lời Chúa nói: “Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” và “Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn”. Để sống trong niềm vui trọn vẹn với Thiên Chúa chúng ta hãy sống như những người con cái của Ngài, mối quan hệ mới được thiết lập nhờ Đức Giê-su Ki-tô. Chính nhờ Ngài, mà niềm vui của chúng ta nên trọn vẹn và không ai có thể cướp mất được. Nhân danh Ngài, chúng ta cầu xin và nhờ Ngài lời cầu xin chắc chắn được đón nhận.
Mời Bạn: Để hưởng trọn vẹn niềm vui của Chúa thì chúng ta cũng phải sống trọn vẹn “đạo làm con” đối với Ngài. Bạn còn thiếu sót gì trong “đạo làm con” đối với Thiên Chúa không?
Chia sẻ: Chúa nói: “Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn”. Thế khi xin mà không được thì sao?
Sống Lời Chúa: Trong lời cầu nguyện mỗi ngày, bạn hãy cầu xin Chúa điều mà bạn thấy là đẹp lòng Chúa nhất.
Cầu nguyện: Đọc kinh Lạy Cha.
BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
thứ bảy tuần 6 phục sinh
Ca nhập lễ
Hỡi dân riêng Chúa, hãy rao giảng quyền năng của Đấng đã gọi anh em ra khỏi tối tăm mà vào ánh sáng kỳ diệu của Người – Alleluia.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Thiên Chúa toàn năng, nhờ Ðức Kitô, Con Một Chúa, Chúa đã thương cứu chuộc chúng con và nhận làm nghĩa tử; xin lấy tình Cha mà ây yếm đoái nhìn: này chúng con là những kẻ tin kính Ðức Kitô, xin cho chúng con được trở nên những người tự do đích thực và đáng hưởng gia nghiệp muôn đời. Chúng con cầu xin…
Bài Ðọc I: Cv 18, 23-28
“Apollô trưng Thánh Kinh để minh chứng Ðức Giêsu là Ðấng Kitô”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Sau khi ở lại Antiôkia ít lâu, Phaolô ra đi, lần lượt ngài đi qua các vùng Galata và Phrygia, làm cho tất cả môn đồ thêm vững mạnh.
Bấy giờ có một người Do-thái tên là Apollô, quê ở Alexan-dria, rất lợi khẩu và thông biết Thánh Kinh, ông đến Êphêxô. Ông đã học thông đạo Chúa; ông nhiệt tâm rao giảng và siêng năng dạy những điều về Ðức Kitô, mặc dầu ông chỉ biết phép rửa của Gioan. Vì thế ông bắt đầu hành động mạnh dạn trong hội đường. Khi Priscilla và Aquila nghe ông, liền đón ông (về nhà) và trình bày cặn kẻ hơn cho ông biết đạo Chúa. Ông muốn sang Akaia, thì các anh em khuyến khích ông và viết thơ cho các môn đồ xin họ tiếp đón ông. Ðến nơi, ông đã giúp các tín hữu rất nhiều, vì ông đã công khai phi bác những người Do-thái cách hùng hồn; ông trưng Thánh Kinh để minh chứng Ðức Giêsu là Ðấng Kitô.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 46, 2-3. 8-9. 10
Ðáp: Thiên Chúa là Vua khắp cõi trần gian
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Hết thảy chư dân, hãy vỗ tay, hãy reo mừng Thiên Chúa tiếng reo vui! Vì Chúa là Ðấng Tối cao, khả uý, Người là Ðại Ðế trên khắp trần gian. – Ðáp.
Xướng: Vì Thiên Chúa là Vua khắp cõi trần gian, hãy xướng ca vịnh mừng Người, Thiên Chúa thống trị trên các nước, Thiên Chúa ngự trên ngai thánh của Người. – Ðáp.
Xướng: Vua chúa của chư dân, đã nhập đoàn với dân riêng Thiên Chúa của Abraham. Vì các vua chúa địa cầu thuộc quyền Thiên Chúa: Người là Ðấng muôn phần cao cả! – Ðáp.
Alleluia: Ga 28, 19 và 20
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Các con hãy đi giảng dạy muôn dân: Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”. – Alleluia.
Phúc Âm: Ga 16, 23b-28
“Cha yêu mến các con, bởi vì các con yêu mến và tin Thầy”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật các con: điều gì các con sẽ nhân danh Thầy mà xin Cha, thì Người sẽ ban cho các con. Cho đến bây giờ, các con chưa nhân danh Thầy mà xin điều gì. Hãy xin thì sẽ được, để các con được niềm vui trọn vẹn. Tất cả những điều đó, Thầy đã dùng dụ ngôn mà nói với các con. Ðã đến giờ Thầy sẽ không còn dùng dụ ngôn mà nói nữa, Thầy sẽ loan truyền rõ ràng cho các con về Cha. Ngày đó các con sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không bảo là chính Thầy sẽ xin Cha cho các con đâu. Chính Cha yêu mến các con, bởi vì chúng con yêu mến Thầy và tin rằng Thầy bởi Thiên Chúa mà ra. Thầy bởi Cha mà ra, và đã đến trong thế gian, rồi bây giờ Thầy bỏ thế gian mà về cùng Cha”.
Ðó là lời Chúa.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, xin thánh hoá và chấp nhận của lễ này, là biểu hiệu lễ tế thiêng liêng của Giáo Hội; xin Chúa cũng thương tình biến đổi chúng con thành lễ vật muôn đời đẹp lòng Chúa. Chúng con cầu xin…
Lời tiền tụng Phục Sinh hay Thăng Thiên
Ca hiệp lễ
Lạy Cha, những kẻ Cha ban cho Con, thì Con muốn rằng: Con ở đâu thì chúng cũng sẽ ở đấy với Con, để chúng chiêm ngưỡng vinh quang mà Cha đã ban cho Con – Alleluia.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Chúa là Cha rất nhân từ, xin không ngừng bảo vệ chúng con. Chúa đã muốn cho Con Một Chúa chịu khổ hình để cứu chuộc chúng con, xin cho chúng con cũng được chia sẻ phần vinh quang phục sinh của Người. Người hằng sống và hiển trị muôn đời.
Suy niệm
CẦU NGUYỆN NHÂN DANH CHÚA
Lm. Giuse Vũ Công Viện
Phúc âm hôm nay là những lời tâm sự cuối cùng của Chúa Giê-su trước khi về trời. Chúa Giê-su nhắn nhủ các Tông đồ, trong hoàn cảnh xa cách Thầy, cần gì, các ông cứ xin, nhưng không xin Thầy, mà xin Cha nhân danh Thầy và bất cứ điều gì họ xin nhân danh Thầy, chắc chắn Cha sẽ ban. Lời Thầy nói hôm nay là điều chắc chắn, họ cứ xin đi và họ sẽ được và niềm vui của họ sẽ được trọn vẹn. Nhưng thế nào là cầu xin nhân danh Thầy?
Khi nói “Nhân danh Thầy mà cầu xin cùng Cha Thầy” là chúng ta công nhận chức vụ trung gian của Chúa Giê-su. Nhờ cái chết của Chúa Giê-su mà chúng ta trở nên con cái Thiên Chúa. Nhờ trung gian của Ngài mà chúng ta đến được với Chúa Cha. Như Ngài đã từng quả quyết: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,6). Như vậy, nhân danh Chúa Giê-su mà cầu xin, có nghĩa là công nhận vai trò trung gian của Ngài giữa chúng ta và Thiên Chúa.
Nhân danh Chúa Giê-su mà cầu xin còn có nghĩa là thần phục ý của Ngài trong đời sống chúng ta. Chúng ta thường cầu xin những gì mà chúng ta cần, nghĩa là chúng ta trình bày những nguyện vọng của chúng ta hay của người khác lên với Chúa. Nhưng khi chúng ta làm công việc đó nhân danh Chúa Giê-su, là chúng ta biểu lộ thái độ khiêm tốn và sẵn sàng thuần phục thánh ý Chúa, chứ không phải là lên kế hoạch cho Chúa, để bắt Chúa thực hiện.
Nhân danh Chúa mà cầu xin còn có nghĩa là hợp nhất với Chúa Giê-su mà cầu xin nữa. Chính sự hợp nhất này làm cho lời cầu xin của chúng ta có giá trị và đáng được Chúa nhận lời. Bởi tất cả chúng ta đều là những tội nhân trước mặt Thiên Chúa, nên chúng ta không có công trạng gì. Điều làm cho Thiên Chúa nhận lời chúng ta, đó là công nghiệp của Chúa Giê-su.
Chúng ta có nhân danh Chúa mà cầu xin điều gì lúc này không? Chúng ta có được toại nguyện chưa? Nếu chưa thì hãy cứ kiên trì, và trong chờ đợi, hãy tuân phục ý của Ngài. Và có thể ý Ngài trong lúc này là gửi đến cho chúng ta điều đang xảy ra hiện giờ. Cầu nguyện như thế mới là cầu nguyện nhân danh Chúa Giê-su.
Thánh lễ mà chúng ta dâng mỗi ngày, không những là nhân danh Chúa Giê-su Ki-tô mà dâng, nhưng còn là dâng chính Chúa Giê-su và chính Ngài cũng dâng nữa. Hãy liên kết của lễ là cuộc đời, là con người của chúng ta với Chúa Giê-su, để của lễ cuộc đời chúng ta trở nên một với của lễ của chính Chúa.
CẦU NGUYỆN NHÂN DANH CHÚA GIÊ-SU (Ga 16,23b-28)
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
1. Đức Giê-su dạy chúng ta thái độ phải có khi cầu xin với Cha là phải tin và lấy danh Đức Giê-su mà kêu cầu, chắc chắn Chúa Cha sẽ nhận lời. Như thế, lời cầu xin của chúng ta phải ở trong tương quan Cha – con, nghĩa là phải thể hiện lòng tin tưởng phó thác; tin Cha sẽ làm những gì tốt nhất cho mình. Trong niềm xác tín đó, chúng ta luôn mang tâm tình tạ ơn, ngay cả những điều ta xin không được, những điều không hợp ý ta, những điều xem ra không lợi cho chúng ta. Tất cả đều được Cha an bài trong yêu thương và tốt đẹp nhất cho chúng ta.
2. Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta có kinh nghiệm về sự bất toàn của mình, cũng như sự giới hạn về uy tín. Vì thế, có những điều chúng ta muốn không được và phải cần đến một trung gian làm cầu nối cho mình.
Hôm nay Đức Giê-su mạc khải cho các môn đệ về vai trò của Ngài trong mối tương quan với Thiên Chúa Cha, và Ngài hứa cho những ai nhân danh Ngài mà xin cùng Thiên Chúa Cha thì Người sẽ ban cho như ý. Đây là cách nhấn mạnh và cụ thể, rõ ràng, chứ thực ra, đã có lần Đức Giê-su nói: “Ta là đường, là sự thật và là sự sống”, hay: “Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,6).
Tại sao hôm nay Đức Giê-su lại dạy các môn đệ chi tiết và cụ thể đến như vậy? Thưa là bởi vì trước kia, khi Đức Giê-su còn ở với các ông, diện đối diện, nên việc cầu xin nhân danh Đức Giê-su là điều mà ít ai nghĩ tới. Tuy nhiên, sau khi đã hoàn tất công cuộc cứu chuộc qua cái chết, Đức Giê-su sẽ về với Chúa Cha, và như vậy, Ngài đảm nhận vai trò Trung gian giữa con người với Thiên Chúa Cha cách đắc lực và hiệu quả. Vì thế, Ngài mới nhắn nhủ các môn đệ hãy nhân danh Ngài mà xin với Chúa Cha thì sẽ được như ý (Ngọc Biển).
3. Đức Giê-su đã hoàn thành sứ mạng ở trần gian, Ngài loan báo cho các môn đệ là sắp đến giờ Ngài ra đi. Ra đi không phải để đi mất mà để hiện diện lại cách mới mẻ và sâu xa hơn: “Thầy từ Chúa Cha mà đến thế gian và giờ đây Thầy trở về cùng Chúa Cha”. Phương thế để giữ liên lạc với Ngài và có sức mạnh trung thành đến cùng trên đường thập giá trong sự dấn thân hằng ngày là cầu nguyện. Cầu nguyện với Cha nhân danh Đức Giê-su.
Ngài dạy chúng ta thái độ phải có khi cầu xin với Chúa Cha là: Chúng ta tin và lấy danh Đức Giê-su kêu cầu, chắc chắn Chúa Cha sẽ nhậm lời. Với tâm tình con thảo, như Giáo lý Công giáo dạy: “Việc cầu nguyện cùng Cha của chúng ta phải làm triển nở trong chúng ta ý muốn nên giống như Ngài và nuôi dưỡng nơi chúng ta một tấm lòng khiêm nhu tin tưởng” (GLCG số 2800).
Cha luôn dõi mắt theo từng người con mà ban phát như Đức Giê-su đã khẳng định: “Các con hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gõ thì sẽ mở cho. Vì hễ ai xin thì được, ai tìm thì gặp, ai gõ thì sẽ mở cho” (Lc 11,9-10). Lời cầu xin của chúng ta nhân danh Chúa Con, luôn ở trong tương quan Cha – con, nghĩa là phải thể hiện niềm tin phó thác: Tin Cha sẽ làm những gì tốt nhất cho mình.
4. Sinh hoạt nền tảng nhất của người Ki-tô hữu chính là cầu nguyện. Nhưng mãi mãi, có lẽ chúng ta phải thốt lên như các môn đệ Đức Giê-su: “Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện” vì chúng con chưa biết cầu nguyện. Thay cho một lời giải thích về cầu nguyện, Đức Giê-su đã dạy các môn đệ kinh Lạy Cha, đó là tất cả cuộc sống của Ngài, một cuộc sống luôn diễn ra phù hợp với thánh ý Thiên Chúa.
Như vậy, cầu nguyện là đi vào tri giao mật thiết với Thiên Chúa, hay nói như Áp-ra-ham Lincoln là đứng về phía Chúa. Thật ra, thái độ nền tảng của cầu nguyện là ra khỏi chính mình và đi vào tương quan với người khác. Người không thể đi ra khỏi chính mình và sống tương quan với người khác, không thể cầu nguyện một cách đúng đắn theo tinh thần của Đức Giê-su. Ai biết tôn trọng người khác và thiết lập với người khác tương quan đối thoại và lắng nghe, người đó mới có thể có đủ những điều kiện cần thiết để sống tương quan mật thiết với Đức Giê-su Phục sinh.
5. Truyện: Hiệu lực của lời cầu nguyện.
Một ngày kia, thánh Etienne, vị thánh thành lập hội dòng Grammont, khi ngài đang giảng thuyết trước một cử tọa rất đông đảo người lắng nghe. Bỗng có một người đứng dạy, dám nói thẳng với ngài: “Thưa cha, mặc dù cha nói nhiều đến sự kinh tởm của tội lỗi, con cũng chả thèm muốn hoán cải tí nào cả và con sẽ bực bội khi nghe tin cha cầu nguyện cho con”.
Ngạc nhiên trước những lời nói bạo gan này, vị thánh xúc động đến nỗi ngài phải khóc nức nở. Và ngay sau đó, ngài đánh chuông, tập họp các tu sĩ lại, và ngài nói với họ rằng: “Chúng ta hãy cầu nguyện cho con người đáng thương này”.
Vài giờ sau đó, trái tim của kẻ tội lỗi cứng đầu đó hoàn toàn thay đổi, anh ta nhận ra tình trạng thảm hại của linh hồn anh ta và quyết định sống một cuộc đời mới.
Anh tìm đến gặp vị thánh, anh đã phủ phục dưới chân ngài và xin ngài tha thứ, anh ta cũng hứa sẽ từ bỏ hết các tật xấu và không bao giờ tái phạm chúng nữa.
Thánh Etienne, nhân cơ hội cuộc trở lại này, ngài đã tỏ cho các môn đệ của ngài thấy sự hữu hiệu của lời cầu nguyện.
KHÔNG THUỘC ĐẤT, NHƯNG THUỘC TRỜI
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy!”.
“Hãy nhắm tới trời cao, và cả đất thấp sẽ được ban thêm; nhưng nếu chỉ nhắm tới đất thấp, con người sẽ đánh mất cả hai!” - C. S. Lewis.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay giục giã chúng ta nhắm tới trời cao; đồng thời, mặc khải một sự thật đảo lộn mọi thước đo: trong Chúa Giêsu, chúng ta ‘không thuộc đất, nhưng thuộc trời’.
Với Gioan, cứu độ không chỉ là được tha thứ, nhưng là được đón nhận vào chính sự sống của Thiên Chúa. Vì thế, con người có thể sống giữa thế gian mà không còn hoàn toàn “ek tou kosmou” - thuộc về thế gian. Có lẽ, con người sẽ đau khổ nhất khi không còn biết linh hồn mình thuộc về ai. “Chúa Cha yêu mến anh em” không đơn thuần là một cảm xúc, nhưng là một mặc khải về căn tính: trong Đức Kitô, con người được dự phần vào tương quan yêu thương thiên linh, để từ đó, sống giữa đất thấp mà vẫn mang một quê hương trời cao. “Được cuốn vào mạng lưới yêu thương ấy, chúng ta được dự phần vào chính sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi!” - Henri de Lubac.
“Thuộc trời” không kéo con người ra khỏi thế gian, nhưng làm họ sống giữa nó theo một cách khác. Họ làm việc, yêu thương, xây dựng và đau khổ như mọi người; nhưng không còn lấy những gì chóng qua làm nền tảng tối hậu cho đời mình. Sống khác biệt chính là cách Kitô hữu thuộc về trời cao. Vì thế, có thể sống giữa một thế giới đầy bất an, Kitô hữu không tuyệt vọng; sống giữa những hấp dẫn của quyền lực hay danh vọng, họ không để mình bị nuốt chửng. Từ chối tầm thường là một hình thái của tôn thờ. Bởi họ biết, quê hương sâu xa nhất của mình ‘không thuộc đất, nhưng thuộc trời’. Vì sau cùng, tự do nhất là khi không còn gì để mất cho thế gian!
Sự thật ấy kéo họ lại gần nhau. Apollô, dù thông thạo Kinh Thánh, vẫn cần Aquila và Priscilla để hiểu con đường Đức Kitô cách đầy đủ - bài đọc một. Trong Hội Thánh sơ khai, không ai tự đủ; mỗi người vừa cho vừa nhận. Chính trong sự bổ trợ ấy, Hội Thánh trở thành dấu chỉ của một nhân loại mới, nơi con người không còn sống theo logic hơn thua của “thế gian”, nhưng theo logic hiệp thông của những người con Chúa. Để từ đó, mọi người nhận ra: “Thiên Chúa là Vua toàn cõi địa cầu!” - Thánh Vịnh đáp ca.
Kính thưa Anh Chị em,
Đức Kitô chính là nơi căn tính “thuộc trời” ấy được tỏ lộ trọn vẹn nhất. Sống giữa thế gian, nhưng Ngài không để thế gian định nghĩa. Nơi Ngài - niềm vui, nước mắt, tình bạn, phản bội và cái chết - mọi sự luôn quy hướng về Cha. Vì thế, thuộc về trời không có nghĩa là chúng ta khước từ trần thế, nhưng là sống giữa trần thế với một tự do nội tâm mà thế gian không thể ban cũng không thể lấy. Đất thấp chỉ giữ được bàn chân, không giữ được linh hồn. “Toàn bộ cuộc sống Kitô hữu xoay quanh mầu nhiệm Ba Ngôi! Vậy hãy giữ đời mình ở ‘một cung bậc và một cung điệu tầm cao’, xứng với phẩm giá của những con người ‘không thuộc đất, nhưng thuộc trời!’” - Phanxicô.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, giữa bao điều hơn thua chóng qua của đất, cho con biết sống xứng với quê hương vĩnh cửu mà Chúa đã đặt vào linh hồn con!”, Amen.
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
GX Châu Sơn: Hành Hương Đức Mẹ Giang Sơn
Lời Chúa THỨ NĂM TUẦN 7 PHỤC SINH
Ý nghĩa logo Đức Cha GB. Nguyễn Quốc Hưng
Để chúng nên Một
Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 7 PHỤC SINH
Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng 17/5
Xin Cha giữ gìn họ!
Thiếu Nhi VHTK CN Chúa TT Hiện xuống A
Lời Chúa THỨ BA TUẦN 7 PHỤC SINH
Vui Học Giáo Lý - THÁNH CARLO ACUTIS
Tin buồn: Anh GIUSE PHAN ĐỨC HẠNH
Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 7 PHỤC SINH
Hãy nhìn đời… bằng đôi mắt yêu thương
Giỗ 100 ngày Cha Augustinô Hoàng Đức Toàn
Vui Học Giáo Lý : Thánh Anrê Kim Taegon
Mười Lăm tháng Năm. Xong rồi!
Trong Vòng Tay Yêu Thương