
KÝ ỨC CÒN Ở LẠI
Con gửi Thầy chút tâm tình viết vội
Khi hay tin Thầy bỏ đất về trời
Thầy với con ở hai đầu thế giới
Đã cách xa, giờ lại quá xa xôi!
Hè năm trước con về quê, Tháng Bảy
Đã bao lâu chưa có dịp thăm Thầy
Gặp lại nhau Thầy trò vui như hội
Cả không gian vang vọng tiếng nói cười.
Nhớ chuyện cũ giờ Triết lớp Mười Hai
Trên bục giảng có lần Thầy “rẽ lối”
Viên phấn trắng giữa hàm răng tê dại
Thầy đăm chiêu, vận nước hay phận người?
Thầy vẫn thế, giọng nhẹ nhàng thư thái
Vẫn nụ cười hiền hậu sáng trên môi
Là tấm gương cho học trò soi lại
Sống khiêm nhu, sống phục vụ “như Thầy” (*)
Rồi từ giã, hẹn Thầy con sẽ tới
Tiếp chuyện đời chưa kể hết hôm nay
Có ngờ đâu cái bắt tay lần ấy
Là cuối cùng, là mãi mãi chia phôi.
Thầy ra đi ký ức còn ở lại
Để cho đời còn nhớ “kẻ trồng cây”
Chốn bình yên có sương mù hoa dại
Giữa ngàn thông mường tượng tiếng nói Thầy.
Khôi Nguyên
(*) “Như Thầy” mang nghĩa kép:
a) vừa “như Thầy” Giêsu Chí Thánh;
b) vừa “như Thầy” Augustinô Hoàng Đức Toàn khiêm hạ.
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Miền đất tình yêu và nỗi nhớ
Về quê với lòng khắc khoải
Cái nhìn tổng quát về Giáo hội Việt Nam
Mời Chúa ở lại với chúng con
EMMAU
Ad Limina 2026: Hiệp thông và Cầu nguyện
Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 3 PHỤC SINH
CN 3 PS A- 5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi
Tông du Camerun: THÁNH LỄ tại SVĐ “Japoma”
Tìm em câu ví sông lam
Giữa đời biển động
SNTM Chúa Nhật thứ 3 Phục Sinh -Năm A
Hành trình Emmau (Chúa Nhật III Phục Sinh)
[Trực tiếp] Tông du Camerun (16/4)
Ta mua đâu ra bánh?
Con của Đất và con của Trời
Lời Chúa CHÚA NHẬT III PHỤC SINH – A