Con ơi,
Lúa chín thì gục đầu
cỏ khô ngẩng cao đầu
Lúa được thu vào kho
Cỏ khô bị đốt cháy
Khiêm tốn thì được người thương,
Thiên Chúa mỉm cười mà chúc phúc.
Cao ngạo bị người khinh
Cũng chẳng được Chúa thương
Càng ở địa vị cao,
càng phải cúi thấp,
vì ngai vàng thật sự
Là chiếc ghế người phục vụ
Chính nơi tự hạ,
Ta sống không chỉ cho mình.
Mà còn là sống với tha nhân
Biết hy sinh cho người khác
Người kiêu ngạo thường cô độc,
Bạn bè có chăng, người xu nịnh
khi sa cơ không còn ai.
Như cây khô bật gốc,
như thuyền trôi mất neo.
Quyền năng Đức Chúa lớn lao,
nhưng chỉ ở trong tim kẻ khiêm nhường
Ngài mới tỏ rạng huy hoàng.
Ai biết hạ mình xuống,
sẽ được nâng cao.
Joshkimt